Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013
TRÒ CHUYỆN VỚI CÁI GHẾ
- Ghế này, có khỏe không?
- Anh là ai mà hỏi như là ngang hàng với tôi không bằng?
- Ơ hay, anh chỉ là cái ghế thôi chứ có gì mà cao ngạo thế?
- Thế anh không biết người ta chạy chọt, luồn cúi, hối lộ, tranh giành, cắn xé nhau, thậm chí đảo chính, lật đổ, nội chiến cũng chỉ vì tôi à?
- Nói thật nhé, anh cũng chỉ là thứ mà người ta gửi tạm cái bàn tọa thôi, chứ cao sang gì! Bức tranh làm nên giá trị cho cái khung. Nhân cách người ngồi trên ghế mới mang lại danh giá cho cái ghế, nghe chưa!
- Chú em đúng là đồ...lý thuyết suông! Chính anh mày đây mới là người mang lại danh giá cho kẻ ngồi!
- Làm gì có chuyện ngược đời thế?
- Anh hỏi chú mày nhé? Chú mày học hành tử tế, bằng cấp đàng hoàng, thông thạo ngoại ngữ, đạo đức sáng ngời, nói năng lưu loát, viết lách giỏi, tổ chức quản lý cừ...Túm lại là rất ổn. Đúng không?
- Ờ...thì đại loại là như thế. Thì sao?
- Nhưng anh hỏi chú mày, chú mày nói có ai nghe không?
- Ờ...thì...là...mà...
- Đấy. Chú mày thấy chưa? Nhưng nếu chú mày ngồi lên chỗ anh đây, tất nói sẽ có người nghe, đe sẽ ối kẻ sợ. Vậy thì cái gì làm nên giá trị, chú mày hay anh? Con người hay cái ghế?
- Anh nói thế nghĩa là kể cả dốt nát, tham lam, dối trá, nịnh bợ...hễ cứ ngồi được lên ghế là danh giá?
- Chứ sao! Cũng con người ấy nhưng hễ cứ tót lên ghế cao là bỗng nhiên “nghe anh nói bọn em sáng ra” ngay. Không danh giá thì là gì?
- Nhưng đó là cái danh hão, báu gì!
- Đúng, danh thì hão, nhưng quyền lực thì thật. Mà, có quyền thì làm được nhiều việc lắm.
- Đương nhiên rồi, thời nào thì cũng phải có quyền mới thực thi được chuyện này chuyện nọ. Nhưng tôi hỏi anh Ghế, các ông chủ của anh, những người đã phải chi phí rất nhiều để có anh, họ thường quay lại dùng anh vào việc gì là chủ yếu?
- Làm tiền. “Măn ny” ấy mà, để trước mắt là bù đắp chi phí, gọi là “thu hồi vốn”.
- Đồng ý với anh “trước mắt” là “thu hồi vốn”. Thế còn “sau mắt” là gi?
- Là tiền!
- Để làm gì nữa?
- Có thế mà cũng hỏi. Để “đóng” một cái ghế cao hơn!
- Tôi kinh sợ anh rồi đấy. Đúng là chỉ vì anh, mà người ta sẵn sàng chạy chọt, nịnh bợ, hối lộ, dối trá, tranh giành, cắn xé nhau...
- Chú mày nói đúng thực trạng của một “bộ phận không nhỏ” rồi đấy. Nhưng nếu không thế, theo chú mày thì sao?
- Còn sao nữa. Phải công khai minh bạch, thi thố khách quan, bầu cử đàng hoàng, ai có thực tâm, thực tài thì phải được trọng dụng.
- Có nghĩa là ghế phải đi tìm người, chứ người tài không đi tìm ghế?
- Đúng như thế! Người tài ai người ta quỵ lụy cái... vật bốn chân!
- Chú mày nói rất đúng, quá đúng, cha của đúng!
- Chứ sao!
- Chỉ có một điều nho nhỏ thôi, nói một câu cho vuông để chú mày buồn dần đi là vừa...
- Là điều gì vậy?
- Đó là cái đúng của những kẻ...không có ghế!
Nguồn: tạp hóa Fa - Xu - Ca
Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012
Đòi bồi thường về khoản … sợ
Nhà thơ Văn Công Hùng: ”Các bố kéo quân hùng tướng mạnh vào tấn công nhà người ta, sai lè lè đến mức bị khởi tố cả đám, người ta tự vệ, một bên là mấy ông nông dân nghèo khó chân đất mắt toét, một bên là quân nhân chuyên nghiệp trang bị vũ khí tận răng (trông các bố ấy mặc áo giáp súng lăm lăm mà ghê), thế mà giờ lu loa lên đòi… bồi thường. Chưa nói cái lý cái lẽ gì cả, chỉ nguyên sự tự ái nghề nghiệp (nếu các đồng chí bộ đội công an kia có) thì cũng khiến các đồng chí ấy, lẽ ra là yên lặng cho lành, đằng này cũng bu bám vào đòi bồi thường.”
Vụ Đoàn Văn Vươn lại bùng lên vì đã có kết luận điều tra.
Vụ án này đã ầm ỹ trên báo chí với rất nhiều góc cạnh khác nhau, tạo ra những cảm hứng khác nhau, trong đó có yếu tố hài qua “trận đánh đẹp cần ghi vào sử sách” của đại tá Đỗ Hữu Ca.
Chuyện về “trận đánh đẹp” người ta không nhắc đến nữa nhưng bây giờ lại nổi lên một chuyện hài không kém: Công an, bộ đội tham gia vào vụ tấn công nhà Đoàn Văn Vươn giờ lại yêu cầu anh em Vươn bồi thường tổn thất về tinh thần.
Nói thế, chẳng khác quái nào đòi anh em Vươn bồi thường vì đã làm cho họ … sợ.
Mà sợ thật còn gì. Khi mà anh em Vươn nổ mấy phát súng hoa cải, họ chạy tan tác, hồn xiêu phách lạc. Sợ tới mức độ phải lâu lắm mới tổ chức tấn công lại. Khi dò dẫm rón rén mò vào được thì anh em Vươn đã cao bay xa chạy từ lúc nào.
Số tiền đòi bồi thường do anh em Vươn làm họ sợ khiến chuyện đã khôi hài còn khôi hài thêm. Các “đồng chí” công an đòi 44.888.812 đồng, các “anh” bộ đội cụ … Trọng đòi 12.297.646 đồng, tổng cộng 57.186.458 đồng.
Nếu mà bồi thường tổn thất về vật chất thì con số lẻ có thể chấp nhận được sau khi đã làm các phép tính, cộng trừ hóa đơn mà thành. Nhưng đòi bồi thường do sợ cũng có con số lẻ đến từng đồng thì quả là chuyện lạ. Hay là họ tính theo các phép tính của sổ sách kế toán, tức là lấy số lượng “sợ” nhân với đơn giá “sợ” nhưng chẳng biết đơn giá mỗi đơn vị “sợ” nó có số lẻ như vậy không. Phen này chết anh cu Vươn rồi. Đưa chẵn trăm thì họ không thèm lấy thừa mà đưa chính xác thì lấy đâu ra tiền 1 đồng bây giờ.
Nói về mặt lý, đã có nhiều bài viết phân tích rất thuyết phục và kết luận anh em nhà Vươn chẳng chống người thi hành công vụ, vì đấy là cướp chứ có phải người thi hành công vụ đâu mà chống, cũng chẳng phạm tội giết người. Nếu có anh nào đó lăn quay ra cũng chẳng qua do sợ quá mà chết chứ vài phát súng hoa cải chỉ có tác dụng dọa thôi chứ giết làm sao được người.
Vì sao nói cái đám đến cướp phá nhà anh Vươn ấy không phải là thi hành công vụ? Vì cái lệnh cưỡng chế đã sai, và trong cái lệnh sai ấy thì nhà anh Vươn không phải là đối tượng cưỡng chế. Bạn thử tưởng tượng mình đang ở yên lành, tự nhiên có đám quân hơn trăm người rùng rùng kéo đến với đủ súng ống trong tay đến tấn công nhà bạn, bạn sẽ nghĩ đám người đó là gì? Là cướp chứ còn là gì nữa.
Trong bài Lạ thay! Kẻ đi cướp phá bắt đền nạn nhân, JB Nguyễn Hữu Vinh cho rằng việc đòi bồi thường này là rất ngược đời: “đám người tự dưng đến nổ mìn, nổ súng phá nhà, bắt đánh người, kia lại còn đòi nạn nhân phải bồi thường”.
Và JB NHV nhận xét: “Xưa nay trên thế giới, chẳng có quốc gia nào mà nạn nhân lại phải đền bù cho bọn cướp được coi là pháp luật. Loại trừ những toán thổ phỉ cậy mạnh hiếp yếu trong rừng sâu hoặc bọn Tàu cướp bóc ngoài biển Đông đang làm với ngư dân Việt Nam mà thôi”.
Lại còn “đồng chí” thủ trưởng đơn vị bộ đội nào đó nữa. Ai cho “đồng chí” mang quân đến cướp phá nhà dân. Chức năng của quân đội là gì? “Đồng chí” đã sai, không mang tiền lương ra để bồi thường cho lính lại còn tru tréo lên đòi người ta bồi thường về khoản sợ, thực chẳng khôn ngoan tẹo nào.
Thấy bất công, vô lý thì nói thế chứ cứ để rồi xem, khi ra tòa, anh em nhà Vươn vẫn cứ phải bối thường như thường. Lý do đơn giản là: anh em Vươn chỉ là dân thường còn đám người đòi bồi thường vì sợ kia lại là người nhà nước.
29/12/2012
Theo blog NTT
Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012
TOP TEN TỪ NGỮ 2012
Sơn- Thi- Thư
1. Từ ngữ khủng khiếp nhất: Cưỡng chế. Bằng chứng là ở Tiên Lãng (Hải Phòng), người ta phải nổ súng hoa cà hoa cải để chống lại nó, ở Văn Giang (Hưng Yên), đạn bay, pháo nổ mù trời vì nó, ở Vụ Bản (Nam Định), người ta phải chít khăn tang vì nó và ở Cần Thơ người ta phải cởi truồng vì nó.
2. Từ ngữ được bàn tán nhiều nhất: Đồng chí X. Bằng chứng là từ nghị trường đến quán nhậu, từ các nguyên thủ quốc gia đến bà bán bánh đều bàn tán và hiểu rõ nghĩa của từ này.
3. Từ ngữ lý thuyết nhất (hay giáo điều nhất): Khách quan, biện chứng. Bằng chứng là nhiều người không hiểu nó có nghĩa lý gì, chủ blog này cũng không hiểu.
4. Từ ngữ kiêng kị nhất: Biểu tình. Bằng chứng là các báo, đài chính thống không được đưa tin có từ này mặc dù nó phản ánh đúng hiện thực.
5. Từ ngữ bị pha trò nhiều nhất: Chính chủ. Bằng chứng là từ ô tô, xe máy …cho đến ….chó mèo đều phải chính chủ hết.
6. Từ ngữ giải thích nguyên nhân tử vong hay nhất: Có biểu hiện mệt mỏi. Bằng chứng là các nghi phạm, can phạm… khi có biểu hiện này thì chắc chắn Diêm Vương đã chấm sổ rồi, tỉ lệ chính xác 100%.
7. Từ ngữ kỳ diệu nhất: Xin lỗi. Bằng chứng là quan lớn, quan bé, tội lớn, lỗi to … sử dụng xong từ này thì lại “trắng trong” như thường.
8. Từ ngữ được mổ xẻ nhiều nhất: Cắt, đứt. Bằng chứng là có cả một cuộc giao ban căng thẳng vì nó. Nói như nhà văn Nguyễn Quang Lập thì không nên dùng từ “hiếp dâm” mà dùng từ “gây rách…” cho nó “lành”.
9. Từ ngữ cần bảo vệ nhất: Sổ hưu. Bằng chứng là một PGS.TS -NGƯT bảo : Bảo vệ Tổ quốc là bảo vệ sổ hưu!
10. Từ ngữ không có trong từ điển của quan chức: Từ chức. Bằng chứng là các quan chức không bao giờ dùng từ này và họ luôn kiên quyết “không thoái thác nhiệm vụ”.
Theo blog STT
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)