Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

PHÉP VUA THUA LỆ HUYỆN

Chúng ta nói nghề giáo là nghề cao quý; xã hội tôn trọng những người làm thầy là sự thực. Đảng và nhà nước ta cũng khẳng định GD&ĐT là quốc sách hàng đầu. Tôn trọng nghề dạy học còn là truyền thống dân tộc. Chăm lo cho đời sống những người làm nghề dạy học, để họ thực sự sống được bằng nghề, chuyên tâm và dành trọn vẹn tình yêu cho nghề mới thực sự là đạo lý dân tộc ta và là sự đánh giá thiết thực nhất về nhãn quan xã hội đối với giá trị đích thực của nghề dạy học. Trên thực tế không thiếu những chủ trương, chính sách quan tâm đến đội ngũ nhà giáo. Ngành GD và cả Quốc hội cũng đã có những đề xuất về điều chỉnh lương cho giáo viên trong những năm gần đây với mong muốn giáo viên có thể ít nhiều sống được bằng lương. Cụ thể hàng năm, bắt đầu từ năm 2006 cứ đến ngày 1 tháng 5, giáo viên cả nước cũng như cán bộ công nhân viên chức đều mang tâm trạng phấn khởi và mong chờ vì tăng lương. Lương cơ bản từ 290.000 lên 350.000, rồi lên 450.000,.. và đến ngày 1 tháng 5 năm 2012 thì lương cơ bản đã đạt mốc 1.050.000. Tuy chưa bắt kịp với sự leo thang của giá cả thị trường nhưng nhờ đó mà cán bộ công nhân viên chức nói chung cũng như đội ngũ nhà giáo nói riêng thêm phần khích lệ. Năm học 2011 – 2012, làng giáo đón nhận thêm một “luồng gió mát” với chính sách phụ cấp thâm niên. Tuy vẫn chưa giải quyết được vấn đề căn cốt về thu nhập cho giáo viên, nhưng Nghị định 54 của Chính phủ có hiệu lực thi hành kể từ đầu tháng 9/2011 tới sẽ là nguồn động viên lớn lao đối với gần 1 triệu giáo viên trong cả nước. Lương tăng đồng nghĩa với cuộc sống bớt phần chật vật, bớt phải “chân trong chân ngoài” bon chen cuộc sống mưu sinh. Ở nhiều địa phương, với sự quan tâm sâu sát đến GD đến đời sống anh chị em nhà giáo, đã triển khai các chủ trương, chính sách đó một cách kịp thời và tác động tích cực đến đời sống của đội ngũ nhà giáo. Các “luồng gió mát” đó đã phần nào làm giảm bớt cái oi bức, ngột ngạt của cuộc sống khó khăn thường ngày của nhà giáo. Tuy nhiên các “luồng gió mát” không phải khi nào cũng thổi kịp thời đến mọi ngóc ngách đời sống của nhà giáo, vì ở mỗi địa phương có “luật” riêng khi thực hiện các chính sách cho giáo viên. Địa phương điển hình và tiêu biểu cho việc có “luật” riêng đó là: huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Ở đây cũng như mọi miền của tổ quốc, đến hẹn lại lên, vào tháng 5 hàng năm, giáo viên thuộc quản lí của Phòng GD&ĐT huyện Vĩnh Linh háo hức đón chờ lương mới, với những dự định trang trải chi tiêu trong cuộc sống khó khăn khi đồng lương được tăng lên phần nào. Nhưng khác các địa phương khác thì giáo viên ở Vĩnh Linh lại được đón nhận một niềm thất vọng tràn trề. Thậm chí có người coi việc chậm áp dụng lương mới cho giáo viên là điều đương nhiên bởi ở đây họ chưa bao giờ nhận được lương mới đúng thời hạn mà phải đến 3; 4 tháng sau mới được hưởng. Thậm chí có năm đến tháng 12 năm đó mới nhận được lương mới. Ở đây ta mới nói đến vấn đề lương mới còn phụ cấp thâm niên bao giờ đi vào cuộc sống của giáo viên e rằng xa xôi quá. Hiệu lực của nghị định 54 của chính phủ vào tháng 9/2011 còn ở Vĩnh Linh, việc nhận được phụ cấp sớm hay muộn phảo bắc thang lên hỏi ông “huyện”. Mà hỏi ông thì ông bảo là do ngân sách. Nhưng trong một tỉnh với nhau, khi Gio Linh, Đakrong, Triệu Phong, Cam Lộ.. thì luôn thực hiện kịp thời các chính sách mà ở Vĩnh Linh lại không thể “bằng chị bằng em”. Có lẽ nào năng lực làm việc của ông “huyện” Vĩnh Linh yếu kém hơn nơi khác. Hay ở đây đang diễn ra điều mập mờ khó hiểu? Hay các chủ trương của trung ương đối với GD vẫn không thể bằng “luật” riêng của huyện? Ở nước ta, Giáo dục là quốc sách hàng đầu nhưng ở Vĩnh Linh, GD đứng ở vị trí bao nhiêu? Tháng tư vừa rồi, huyện Vĩnh Linh vừa đón nhận danh hiệu Anh hùng trong thời kì đổi mới. Hóa ra thành tích góp phần đạt danh hiệu anh hùng là chậm trả lương cho GV sao? Đúng là “phép vua thua lệ… huyện”