Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Đòi bồi thường về khoản … sợ


Nhà thơ Văn Công Hùng: ”Các bố kéo quân hùng tướng mạnh vào tấn công nhà người ta, sai lè lè đến mức bị khởi tố cả đám, người ta tự vệ, một bên là mấy ông nông dân nghèo khó chân đất mắt toét, một bên là quân nhân chuyên nghiệp trang bị vũ khí tận răng (trông các bố ấy mặc áo giáp súng lăm lăm mà ghê), thế mà giờ lu loa lên đòi… bồi thường. Chưa nói cái lý cái lẽ gì cả, chỉ nguyên sự tự ái nghề nghiệp (nếu các đồng chí bộ đội công an kia có) thì cũng khiến các đồng chí ấy, lẽ ra là yên lặng cho lành, đằng này cũng bu bám vào đòi bồi thường.”

Vụ Đoàn Văn Vươn lại bùng lên vì đã có kết luận điều tra.

Vụ án này đã ầm ỹ trên báo chí với rất nhiều góc cạnh khác nhau, tạo ra những cảm hứng khác nhau, trong đó có yếu tố hài qua “trận đánh đẹp cần ghi vào sử sách” của đại tá Đỗ Hữu Ca.

Chuyện về “trận đánh đẹp” người ta không nhắc đến nữa nhưng bây giờ lại nổi lên một chuyện hài không kém: Công an, bộ đội tham gia vào vụ tấn công nhà Đoàn Văn Vươn giờ lại yêu cầu anh em Vươn bồi thường tổn thất về tinh thần.

Nói thế, chẳng khác quái nào đòi anh em Vươn bồi thường vì đã làm cho họ … sợ.

Mà sợ thật còn gì. Khi mà anh em Vươn nổ mấy phát súng hoa cải, họ chạy tan tác, hồn xiêu phách lạc. Sợ tới mức độ phải lâu lắm mới tổ chức tấn công lại. Khi dò dẫm rón rén mò vào được thì anh em Vươn đã cao bay xa chạy từ lúc nào.

Số tiền đòi bồi thường do anh em Vươn làm họ sợ khiến chuyện đã khôi hài còn khôi hài thêm. Các “đồng chí” công an đòi 44.888.812 đồng, các “anh” bộ đội cụ … Trọng đòi 12.297.646 đồng, tổng cộng 57.186.458 đồng.

Nếu mà bồi thường tổn thất về vật chất thì con số lẻ có thể chấp nhận được sau khi đã làm các phép tính, cộng trừ hóa đơn mà thành. Nhưng đòi bồi thường do sợ cũng có con số lẻ đến từng đồng thì quả là chuyện lạ. Hay là họ tính theo các phép tính của sổ sách kế toán, tức là lấy số lượng “sợ” nhân với đơn giá “sợ” nhưng chẳng biết đơn giá mỗi đơn vị “sợ” nó có số lẻ như vậy không. Phen này chết anh cu Vươn rồi. Đưa chẵn trăm thì họ không thèm lấy thừa mà đưa chính xác thì lấy đâu ra tiền 1 đồng bây giờ.

Nói về mặt lý, đã có nhiều bài viết phân tích rất thuyết phục và kết luận anh em nhà Vươn chẳng chống người thi hành công vụ, vì đấy là cướp chứ có phải người thi hành công vụ đâu mà chống, cũng chẳng phạm tội giết người. Nếu có anh nào đó lăn quay ra cũng chẳng qua do sợ quá mà chết chứ vài phát súng hoa cải chỉ có tác dụng dọa thôi chứ giết làm sao được người.

Vì sao nói cái đám đến cướp phá nhà anh Vươn ấy không phải là thi hành công vụ? Vì cái lệnh cưỡng chế đã sai, và trong cái lệnh sai ấy thì nhà anh Vươn không phải là đối tượng cưỡng chế. Bạn thử tưởng tượng mình đang ở yên lành, tự nhiên có đám quân hơn trăm người rùng rùng kéo đến với đủ súng ống trong tay đến tấn công nhà bạn, bạn sẽ nghĩ đám người đó là gì? Là cướp chứ còn là gì nữa.

Trong bài Lạ thay! Kẻ đi cướp phá bắt đền nạn nhân, JB Nguyễn Hữu Vinh cho rằng việc đòi bồi thường này là rất ngược đời: “đám người tự dưng đến nổ mìn, nổ súng phá nhà, bắt đánh người, kia lại còn đòi nạn nhân phải bồi thường”.

Và JB NHV nhận xét: “Xưa nay trên thế giới, chẳng có quốc gia nào mà nạn nhân lại phải đền bù cho bọn cướp được coi là pháp luật. Loại trừ những toán thổ phỉ cậy mạnh hiếp yếu trong rừng sâu hoặc bọn Tàu cướp bóc ngoài biển Đông đang làm với ngư dân Việt Nam mà thôi”.

Lại còn “đồng chí” thủ trưởng đơn vị bộ đội nào đó nữa. Ai cho “đồng chí” mang quân đến cướp phá nhà dân. Chức năng của quân đội là gì? “Đồng chí” đã sai, không mang tiền lương ra để bồi thường cho lính lại còn tru tréo lên đòi người ta bồi thường về khoản sợ, thực chẳng khôn ngoan tẹo nào.

Thấy bất công, vô lý thì nói thế chứ cứ để rồi xem, khi ra tòa, anh em nhà Vươn vẫn cứ phải bối thường như thường. Lý do đơn giản là: anh em Vươn chỉ là dân thường còn đám người đòi bồi thường vì sợ kia lại là người nhà nước.

29/12/2012

Theo blog NTT

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

TOP TEN TỪ NGỮ 2012


Sơn- Thi- Thư

1. Từ ngữ khủng khiếp nhất: Cưỡng chế. Bằng chứng là ở Tiên Lãng (Hải Phòng), người ta phải nổ súng hoa cà hoa cải để chống lại nó, ở Văn Giang (Hưng Yên), đạn bay, pháo nổ mù trời vì nó, ở Vụ Bản (Nam Định), người ta phải chít khăn tang vì nó và ở Cần Thơ người ta phải cởi truồng vì nó.


2. Từ ngữ được bàn tán nhiều nhất: Đồng chí X. Bằng chứng là từ nghị trường đến quán nhậu, từ các nguyên thủ quốc gia đến bà bán bánh đều bàn tán và hiểu rõ nghĩa của từ này.

3. Từ ngữ lý thuyết nhất (hay giáo điều nhất): Khách quan, biện chứng. Bằng chứng là nhiều người không hiểu nó có nghĩa lý gì, chủ blog này cũng không hiểu.

4. Từ ngữ kiêng kị nhất: Biểu tình. Bằng chứng là các báo, đài chính thống không được đưa tin có từ này mặc dù nó phản ánh đúng hiện thực.

5. Từ ngữ bị pha trò nhiều nhất: Chính chủ. Bằng chứng là từ ô tô, xe máy …cho đến ….chó mèo đều phải chính chủ hết.

6. Từ ngữ giải thích nguyên nhân tử vong hay nhất: Có biểu hiện mệt mỏi. Bằng chứng là các nghi phạm, can phạm… khi có biểu hiện này thì chắc chắn Diêm Vương đã chấm sổ rồi, tỉ lệ chính xác 100%.

7. Từ ngữ kỳ diệu nhất: Xin lỗi. Bằng chứng là quan lớn, quan bé, tội lớn, lỗi to … sử dụng xong từ này thì lại “trắng trong” như thường.

8. Từ ngữ được mổ xẻ nhiều nhất: Cắt, đứt. Bằng chứng là có cả một cuộc giao ban căng thẳng vì nó. Nói như nhà văn Nguyễn Quang Lập thì không nên dùng từ “hiếp dâm” mà dùng từ “gây rách…” cho nó “lành”.

9. Từ ngữ cần bảo vệ nhất: Sổ hưu. Bằng chứng là một PGS.TS -NGƯT bảo : Bảo vệ Tổ quốc là bảo vệ sổ hưu!

10. Từ ngữ không có trong từ điển của quan chức: Từ chức. Bằng chứng là các quan chức không bao giờ dùng từ này và họ luôn kiên quyết “không thoái thác nhiệm vụ”.
Theo blog STT

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Bộ GDĐT tiết kiệm rứa?



Tối qua nhà bác Tâm Sự Y Giáo đưa bài: 20-11: KHÔNG NHẬN HOA, CHỈ NHẬN PHONG BÌ ! ( tại đây) nói chuyện “Bộ Giáo dục và Đào tạo có ban hành một văn bản phổ biến đến các Sở, các trường việc không tiếp khách, không nhận hoa ngày 20-11 năm nay tại VP Bộ và VP đại diện tại TPHCM.” Mình không tin lắm, mò vô mạng tìm cái văn bản kia xem thế nào, té ra thiệt. Thì đây này, trang mạng Bộ GDĐT loan tin:Không tổ chức tiếp khách, nhận hoa nhân kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam ( tại đây):”Thực hiện Chỉ thị số 45-CT/TW, ngày 22/7/2010 của Bộ Chính trị (khóa X) “Về đổi mới, nâng cao hiệu quả tổ chức các ngày kỷ niệm, nghi thức trao tặng, đón nhận danh hiệu vinh dự Nhà nước và các hình thức khen thưởng cao”, chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí; Ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay (20/11/2012), Bộ Giáo dục và Đào tạo chủ trương không tổ chức tiếp khách, không nhận hoa chúc mừng tại trụ sở Cơ quan Bộ và Cơ quan đại diện của Bộ tại Thành phố Hồ Chí Minh.”

Mình dò Wikipedia thử coi người ta điịnh nghĩa Ngày nhà giáo Việt Nam ra răng, thấy định nghĩa như ri: “Ngày nhà giáo Việt Nam (hay ngày lễ Hiến chương nhà giáo Việt Nam) là một ngày kỷ niệm được tổ chức hằng năm vào ngày 20 tháng 11 tại Việt Nam. Đây là ngày lễ hội của ngành giáo dục và là ngày “tôn sư trọng đạo” nhằm mục đích tôn vinh những người hoạt động trong ngành này. Ngày này là dịp để các thế hệ học trò bày tỏ lòng biết ơn với những người thầy. Trong ngày này, các học sinh thường đến tặng hoa và biếu quà cho các thầy cô giáo. Ngành giáo dục cũng thường nhân dịp này đánh giá lại hoạt động giáo dục và lập phương hướng nâng cao chất lượng giáo dục.”

Như rứa là, xét theo định nghĩa của Wikipedia thì bằng cái công văn 7522/BGDĐ T- VP Bộ GD ĐT đã hủy bỏ luôn Ngày nhà giáo Việt Nam, một ngày lễ vô cùng có ý nghĩa đối với dân tộc ta, dân tộc biết tôn sư trọng đạo. Đừng nói chúng tôi chỉ không tiếp khách và nhận hoa ở Bộ thôi chứ có cấm giáo dục nước nhà tiếp khách nhận hoa đâu. Xin thưa: Bộ không làm thì Sở có ba đầu chín tay cũng không dám, Sở không dám thì phòng không dám, nhà trường không dám và đến cô thầy cũng không dám nốt. Xong om Ngày nhà giáo Viêt Nam.

Lý do để Bộ có công văn kì khôi nói trên là để chấp hành chỉ thị của BCT, Thủ tướng về thực hành tiết kiệm. Nhưng bảo đảm khi thấy Bộ GDĐT thực hành tiết kiệm bằng cách không tiếp khách và nhận hoa trong Ngày nhà giáo Việt Nam thì BCT và Thủ tướng cũng ngả ngửa người ra, nói trời ơi ai bảo chúng mày tiết kiệm kiểu đó. Sao không tiết kiệm hàng trăm cái dự án giáo dục giùm tao? Năm nào chúng mày cũng in SGK khiến ngân khố quốc gia rỗng đi một ít, sao chúng mày không tiết kiệm giùm tao? Lại còn dự án 70 ngàn tỉ cho bộ SGK mới, sao chúng mày không tiêt kiệm giùm tao?

Hi hi khổ thân Bộ GDĐT, đến bây giờ vẫn không chui đầu ra khỏi chủ nghĩa hình thức lại còn đòi nói chuyện đổi mới.

Đom!

Theo quechoa.vn

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

Dân Mỹ dốt thật


Dốt quá đi chứ, có mỗi ai làm tổng thống mà cũng không biết, sát giờ cũng không biết. Không ai biết, kể cả hai vị đang ứng cử, kể cả ủy ban bầu cử (mình tạm gọi vậy chứ không biết Mỹ nó gọi cái đám tổ chức bầu cử là gì).

Vào lúc này, (9h07′ giờ Hà Nội) cả thế giới đang nín thở xem ông nào làm tổng thống Mỹ. Lúc thì ông Rôm lây (hay Lây rôm cũng được) dẫn trước, lúc thì ông Ba ma lấy lại lợi thế. Ông nào cũng hy vọng nhưng không dám khẳng định mình trúng cử. Đảm bảo cả thế giới không có ai dám khẳng định, kể cả các nhà tiên tri. Nếu có vị nào đoán đúng cũng chỉ là chó ngáp phải ruồi mà thôi, vì xác suất đoán trúng cao tới 50%.
Ở nước tôi á, trước khi bầu, vị nào cũng ung dung tự tại. Dân cả nước đều biết trước hàng mấy tháng trời rằng ông này làm CT, ông kia làm TT, ông nọ làm CTQH, ông nớ làm Tổng bí. Tui cũng biết trước mà.
Việc gì mà họ cứ phải hồi hộp thế nhỉ. Muốn biết kết quả nhanh và sớm á, chả việc gì phải khổ như vậy. Cứ mang hai ông ấy sang cho bay tui bầu hộ, có mà biết kết quả ngay từ khi ứng cử ý chứ.
7/11/2012

Theo blog Nguyễn Tường Thụy

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

CẢM NHẬN TRÌNH CÁN BỘ QUA VỤ TIÊN LÃNG

Văn Công Hùng

Lâu rồi hôm kia mới thấy một tờ báo nhắc tới chánh văn phòng Ngô Ngọc Khánh, một thời được phong biệt danh “Khánh loa”, thời ấy anh này nổi như cồn với nhiều câu phát biểu… dựng ngược. Hôm kia thì anh được nhắc khi anh công bố cái tin kỷ luật mấy bố vụ Tiên Lãng mất chức rồi phục chức và giờ lại… mất chức. Mấy bố này trước kia được anh Khánh bảo vệ như bảo vệ… lãnh tụ…

Cái mình ngồi và nghĩ thì là rằng, qua vụ Tiên Lãng này mới thấy cái Trình của cán bộ lãnh đạo ta quả là… oách xà lách.

Này nhé, một bác thì sáng chế ra cái món Gúc Gồ chấm Tiên Lãng làm các vị Goolge thứ thiệt bật ngửa, không biết cái món Tiên Lãng này là món gì mà nó chấm kèm với mình, như lòng lợn chấm… mắm tôm vậy.

Bác khác khẳng định như cột ăn đinh tại hội nghị báo chí rất lớn rằng dân bức xúc phá nhà ông Vươn, trong khi giờ thì khởi tố cả đám quan chỉ đạo phá nhà dân mà bác này không mảy may… bức xúc. Nếu là mình, mình xấu hổ đến mất ăn mất ngủ, chả dám ra ngoài gặp ai.

Bác khác ca ngợi chiến công phối hợp có thể viết thành sách về việc hàng trăm quân tinh nhuệ cưỡng chế mấy anh nông dân, cuối cùng giờ sau gần cả năm trời vẫn lúng túng xử lý không xong mà sách thì vẫn… chưa viết. Nếu là người khác, có khi cũng xấu hổ phết.

Nhiều “tấm gương” khác nữa, mà bình thường thì nó khuất lấp, nhưng đụng việc thì nó… lòi cái dốt, cái sỉ rất… cơ bản của các vị ra. Nhưng điều mình cứ băn khoăn là, sao chả thấy ai sờ vào gáy mình phát, mà vẫn tự tin chém gió phần phật, chả sợ ai, chả chấp ai, coi thiên hạ như rác, thi thoảng vẫn phương phi béo tốt trên báo chí, truyền hình như “phía tây không có gì lạ”…

Mình, có hôm nhậu hơi quá đà, nói năng hơi mất tự chủ tí, sáng sau nhắn tin hoặc điện thoại hỏi từng người, xin lỗi từng người, thế mà vẫn áy náy mãi… Thế nên mãi mình vẫn chỉ là… mình, huhu..

Theo blog VCH
Nguồn quechoa.vn

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Bài học Nguyễn Văn Khanh

Nguyễn Quang Thân

Vụ Tiên Lãng sau tám tháng nằm im đã nóng trở lại với việc bắt tạm giam ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện và truy tố cho tại ngoại ba bị can khác. Ông Khanh là ai? Tại sao lại là ông Khanh?

Sau vụ cưỡng chế, báo chí viết nhiều về ông Khanh, người từng phản đối cưỡng chế. Báo Nông nghiệp VN viết: “Ông là một trong những cán bộ được lòng dân nhất trong bộ máy chính quyền huyện”. Báo Giáo dục VN: “Trong nhiều năm, ông Khanh đã có những đóng góp không nhỏ để đưa Tiên Lãng trở thành huyện có nền nông nghiệp phát triển. Khi nhắc đến Phó Chủ tịch UBND huyện Nguyễn Văn Khanh, nhiều người dân vẫn dành cho ông sự trân trọng, khác hẳn với những gì họ dành cho ông Lê Văn Hiền”.

Những người cộng tác nói về ông: “Trong số những lãnh đạo của huyện Tiên Lãng, Phó Chủ tịch Khanh là người có năng lực, có tư cách đạo đức tốt, gần dân, biết lắng nghe dân” (PGS-TS Nguyễn Thị Lý Anh, Viện trưởng Viện Sinh học nông nghiệp – theo báo Nông nghiệp VN).

Ông Lương Văn Trong, Phó Chủ tịch Liên chi hội Nuôi trồng thủy sản nước lợ khẳng định: “Cần xem xét những người đứng đầu huyện Tiên Lãng, cụ thể là hai ông Bùi Thế Nghĩa – Bí thư Huyện ủy Tiên Lãng và ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch. Ông Khanh là người phản đối cưỡng chế, không đáng chịu như thế!”. Phần mình, ông Khanh cũng đã viết một bức tâm thư dài nói ông phản đối cưỡng chế, ông không quyết định phá nhà, ông bị oan.

Vậy mà tại sao ông Khanh lại bị bắt, bị tạm giam, mặc nhiên hiện nay được coi là đầu dây vụ án? Người ta đã lật ngược thế cờ!

Có đủ cơ sở để tin rằng, ông Khanh là người tốt, thân dân chứ không xa dân, hiểu được quyền lợi và nguyện vọng của dân, có trình độ, lại nắm được luật pháp nên ít nhất từ 2010, khi Huyện ủy, UBND Huyện Tiên Lãng có chủ trương cưỡng chế thu hồi đất của gia đình ông Vươn, ông Khanh đã phản đối chủ trương này. Tuy nhiên ông Bí thư và ông nguyên Chủ tịch UBND Huyện tên Hiền vẫn khăng khăng cưỡng chế. Khi thực thi, với cái mẹo “gậy ông đập lưng ông”, những kẻ mưu cao vẫn ép được ông Khanh làm trưởng ban chỉ đạo. Ông đành ngậm đắng nuốt cay nhận nhiệm vụ vì ý thức tổ chức.

Vụ cưỡng chế động trời xảy ra, bị Thủ tướng kết luận là trái pháp luật, cả chủ trương thu hồi đất lẫn thực thi cưỡng chế. Hơn 50 cán bộ thành phố và huyện, xã bị kỷ luật. Chủ tịch và ông phó đều bị cách chức. Công luận phải chờ đợi tám tháng trời để rồi nhận được tin mới là chỉ mình ông Khanh bị tạm giam. Cái tin này không chỉ riêng ông Khanh sửng sốt!

Sửng sốt vì ông Khanh là người phản đối chủ trương làm sai pháp luật lại bị giam cầm, trong khi những thủ phạm chính gây ra cơ sự thì vẫn nhởn nhơ. Ông Khanh có thể là người tốt nhưng chưa phải là cái tốt đúng nghĩa. Ông mới có tấm lòng với dân, có nhận thức đúng, nhưng ông không có gan bảo vệ cái mình cho là đúng đến cùng. Không hiểu sao, là một ông phó chủ tịch huyện mà cho đến bây giờ, theo công an Hải Phòng, không hề có một văn bản nào chứng minh ông Khanh phản đối cưỡng chế! Vậy là ông chỉ nói trong xó, không dám viết ra, không dám đề đạt, phản biện, phải chăng vì sợ? Sợ cái gì? Sợ mất chức? Sợ mang tiếng chống đối? Rồi khi một kế hoạch khá hoàn hảo gài ông vào cái bẫy trưởng ban cưỡng chế, ông lại không đủ can đảm để thẳng thừng chối từ. Vì việc được giao trái với quan điểm của ông, vì không thể phản bội lại mình và nhân dân, ông có thể từ chức ngay, về làm một anh kỹ sư nông nghiệp được dân yêu. Nhưng lần nữa ông lại đầu hàng những kẻ muốn mượn tay ông để làm sai pháp luật. Chính ông tự chui đầu vào cái bẫy tình ngay mà lý gian được những bộ tim óc tăm tối giăng ra. Ôi, đó là bài học lớn cho ông Khanh và tất cả chúng ta.

Giá như ông Khanh học được chút sĩ khí của Chu Văn An hay bí thư Kim Ngọc, chẳng thà quyết bảo vệ cái đúng mà về vườn chứ không ngoan ngoãn, cả nể hay khiếp nhược với cái sai, thì có thể vụ Tiên Lãng với bao hệ lụy chưa chắc đã xảy ra…

Theo báo PN Tp HCM


PS:Có tấm lòng với dân nhưng không dám đấu tranh với sai phạm cấp trên, gián tiếp làm hại dân và hại cả bản thân. Sống là phải cương trực chứ đừng sợ gì bọn cường hào đó

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Thư khẩn của GS Tương Lai về tư liệu giả mạo đang lưu truyền trên mang

NQL: Mình đã đọc bức thư giả mạo ( tại đây), trong đó có đoạn: ”Vậy mà, nhiều bạn trẻ nói chung và Phương Uyên nói riêng đã không tự soi mình, lại đi làm tay sải cho những thành phần bất hảo ở hải ngoại, nhận những đồng tiền USD và trở thành công cụ cho hoạt động chống dối Việt Nam, thương lăm thay.”…”Thì việc theo kiểu cách như Công An ta vừa bắt cô sinh viên 20 tuổi Phương Uyên cùng lứa tuổi với chúng tôi dạo ấy nhưng thông báo hơi trễ cũng bình thường thôi, vì Phương Uyên có tội thực sự.” … Thật kinh tởm. Không rõ ai làm bức thư giả mạo này? Lũ mất dạy hay cái gọi là ” bằng các biện pháp nghiệp vụ” ?

Kính gửi các anh chị, các vị đã ký tên vào THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC NGÀY 30.10.2012 VỀ VỤ CÔNG AN BẮT GIỮ CHÁU PHƯƠNG UYÊN TRÁI PHÁP LUẬT,

Vừa qua tôi nhận được email của một người bạn cho biết là trên mạng hiện lan truyền một tư liệu GIẢ MẠO THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC của chúng ta, đứng tên 74 người trong số những người đã ký tên vào THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC NGÀY 30.10.2012 nhằm xuyên tạc nội dung của bức thư nói trên [ tôi xin đính kèm bức thư giả mạo nói trên trong file đính kèm, và để nhận ra những nội dung xuyên tạc một cách bỉ ổi và lố bịch của kẻ làm nên sản phẩm giả mạo nói trên, tôi sơ bộ bôi vàng những chỗ xuyên tạc và thêm bớt trắng trợn vào nội dung bức thư của chúng ta để thuận tiện cho các anh chị và các vị nhân biết].

Tôi đề nghị NHỮNG NGƯỜI BỊ GHI TÊN VÀO BỨC THƯ GIẢ MẠO NÓI TRÊN, NẾU CÓ ĐIỀU KIỆN THÌ LÊN TIẾNG PHẢN ĐỐI THỦ ĐOẠN XẤU XA NÓI TRÊN. Nếu thấy cần thiết, xin đề nghị quý anh chị và các vị gửi đến các địa chỉ sau đây, BAUXIT1 VIETNAM”, “NGƯỜI LÓT GẠCH” VÀ “VIETSTUDIES, là những nơi đã đưa tin chính thức về THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC CỦA CHÚNG TA . Tôi trân trọng đề nghị “BAUXIT1 VIETNAM”, “NGƯỜI LÓT GẠCH” VÀ “VIETSTUDIES” đưa tin rộng rãi càng sớm càng tốt nhằm giúp công luận tránh bị lừa bởi bứcTHƯ GIẢ MẠO nói trên.

Thân kính,

Tương Lai

Mình không đăng thư giả mạo vì sợ bẩn blog, ai muốn đọc hãy vào đây: Thư giả mạo!

Thư được dẫn theo blog NLG
Theo quechoa.vn

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2012

Thua cả 'giáo Thứ'!



Từ một chính sách bất cập của ngành giáo dục - vấn đề lương bổng và những chế độ đãi ngộ dành cho nhà giáo, chính là nguyên nhân gây ra nhiều hệ lụy thậm chí là những tiêu cực đáng xấu hổ trong ngành giáo dục hiện nay.

Chuyện xưa
Trước năm 1945, có một thầy giáo tên là Thứ làm nghề dạy học ở một ngôi trường tư thục. Cuộc sống của thầy giáo Thứ thời ấy vô cùng khó khăn, vất vả (thầy giáo Thứ có lần tự nói về mình là "giáo khổ trường tư" vì bị quan lại và bị chủ trường bóc lột).

Tuy cuộc sống nghèo khó vất vả nhưng lương hàng tháng mà thầy giáo Thứ nhận được vẫn có thể nuôi sống vợ con ở quê. Đặc biệt, thầy giáo Thứ vẫn có tiền để thuê và nuôi "một thằng người" ở trong nhà để sai vặt. Thầy không bao giờ phải xách giỏ ra chợ để rồi đi mặc cả từng đồng, từng cắc với mấy bà "hàng rau, hàng cá" vì mọi chuyện đã có thằng người ở lo hết.

Thầy giáo Thứ cũng không phải tìm mối dạy kèm dạy thêm chỗ nọ chỗ kia... Thời gian để làm những chuyện vặt vảnh ấy, thầy giáo Thứ dành hết cho việc đọc sách, nghiên cứu soạn bài dạy học ở trường.

Đáng nói hơn nữa, dù là dạy một ngôi trường tư, quanh năm chẳng thấy có thanh tra Phòng, Sở, Bộ... nào yêu cầu phải dạy thế này, dạy thế kia, giáo án phải soạn làm sao; hàng năm viết "sáng kiến kinh nghiệm", đăng ký giáo viên dạy giỏi cấp huyện, tỉnh, quốc gia thê nào...

Vậy mà chỉ sau một năm dạy học thầy giáo Thứ đã giúp cho số lượng học sinh đăng kí vào trường của thầy tăng gấp đôi (nhờ "số học trò đỗ bằng tốt nghiệp so với những năm trước tăng vọt hẳn lên"). Vì vậy mà lúc bấy giờ, tuy cuộc sống khó khăn vất vả nhưng trong mắt của người đời và xã hội, những người như thầy giáo Thứ vẫn rất được kính nể, trọng vọng.

Hẳn quý vị sẽ thắc mắc câu chuyện này có thật không? Xin thưa rằng, câu chuyện này là hoàn toàn có thật. Nếu quý vị nào không tin xin về đọc lại tiểu thuyết "Sống mòn" của nhà văn Nam Cao sáng tác trước năm 1945, mà theo nhiều nhà nghiên cứu văn học, thì đó là câu chuyện mang bóng dáng đời tư của chính nhà văn Nam Cao lúc bấy giờ.

Chuyện nay


Một hôm, người viết bài này tình cờ gặp lại đứa học trò cũ. Qua trò chuyện hỏi thăm, mới biết sau gần hai năm ra trường, em mới được trở thành giáo viên chính thức (trước đây chỉ là giáo viên hợp đồng) ở một ngôi trường huyện.

Nhưng chua chát thay, để được làm ông "giáo khổ trường công" ấy, đứa học trò cũ phải mất 45 triệu (lẽ ra là tròn 40 triệu sau nhiều lần thương thảo, cò kè "bớt một thêm hai" với những người có trách nhiệm trong ngành giáo dục địa phương. Nhưng vì phải qua "môi giới" nên phải lót tay trước 5 triệu coi như tiền "cà phê cà pháo"!)

Nhận được quyết định bổ nhiệm của Sở em mừng hết lớn thầy ơi! Kệ, coi như em làm không công một vài năm vậy! Thà vậy còn hơn chứ loay hoay ở ngoài chẳng biết làm gì nuôi vợ con, em oải quá! Cũng may là nhờ bạn bè, người thân nội ngoại hai bên, mỗi người một ít góp vào cho mượn nếu không chắc em... tiêu!

Nghe đứa học trò cũ nói "nhận được quyết định bổ nhiệm của Sở em mừng hết lớn" mà muốn rơi nước mắt. Chợt nhớ lại dịp nhà trường tổ chức phát bằng tốt nghiệp cho sinh viên, lúc lân la hỏi chuyện các em đã xin việc ở đâu chưa (như một lời thăm hỏi trước lúc thầy trò chia tay). Một em nói: Giờ xin việc khó quá thầy ơi! Em rất muốn xin đi dạy học vì đó là ước mơ của em nhưng ở quê em người ta bảo thẳng thừng: Muốn vô phải có vài chục triệu!

Nghe vậy một em khác chen vào: Vậy là may rồi đó thầy, ở quê em ngoài Bắc người ta đòi gần cả trăm triệu!

Thử so sánh...

Những "chuyên gia văn học" khi đánh giá tiểu thuyết "Sống mòn" của Nam Cao cho rằng, qua Sống mòn Nam Cao muốn lên tiếng "tố cáo xã hội" đương thời đã vô lương tâm và thiếu trách nhiệm đẩy những người trí thức (thầy giáo Thứ) vào bi kịch của lối "sống mòn" - lối sống của những kẻ "chết trong lúc đang sống"...

Ở đây, người viết không bàn đến chuyện đúng sai, thuyết phục hay không thuyết phục về những đánh giá này, mà chỉ muốn làm một phép so sánh để mọi người có thể hiểu rõ hơn tình cảnh của đại bộ phần thầy, cô giáo trong xã hội ta hiện nay qua hai câu chuyện trên.

Trong cái nhìn so sánh này, có thể nói, đời sống (cả về "vật chất" lẫn "tinh thần") của mấy triệu thầy cô giáo ở bậc phổ thông hiện nay ở nước ta vất vả và thảm hại hơn rất nhiều nếu so với thầy giáo Thứ trong tiểu thuyết Sống mòn của Nam Cao trước 1945.

Bởi lẽ: Thứ nhất, các thầy cô giáo hiện nay nếu muốn thỏa mãn cái ước mơ của mình, muốn có công ăn việc làm (để không lãng phí bốn năm trời ngồi trên giảng đường đại học), trước đó họ buộc làm cái điều mà họ không bao giờ ngờ tới, đó là "chung chi" cho những "người có trách nhiệm"?

Dĩ nhiên không phải tất cả các thầy cô giáo đều như thế, nhưng phải thừa nhận đây là vấn đề có thật - một xu hướng chung rất đáng buồn trong xã hội ta hiện nay: Muốn có việc hoặc là nhờ "quen biết" hoặc qua "chung chi" hay còn gọi là "chạy việc".

Thứ hai, dù tất cả đều biết rất rõ là lương bổng của nghề giáo chỉ "ba cọc ba đồng", tằn tiện lắm cũng chỉ nuôi sống bản thân (chứ đừng nói gì đến nuôi vợ con hay dư dả hơn là thuê người làm như thầy giáo Thứ trong Sống mòn), nhưng người ta vẫn cứ phải bằng mọi cách để chen chân vào.

Có thể nói, bi kịch của các thầy cô giáo chính là ở chỗ này, dù biết con đường phía trước đầy chông gai nhưng vì nhu cầu sinh tồn họ không còn cách lựa chọn nào khác là phải thỏa hiệp với những cái xấu, cái giả dối, cái tiêu cực trong cuộc sống.

Hệ lụy tất yếu

Có thể thấy, với không ít giáo viên ngay từ lúc mới vào nghề đã phải cắn răng mà "chung chi" để có việc làm. Đó là một cú sốc nhưng đồng thời cũng là nguyên nhân làm họ sa ngã, trượt ngã của họ về sau.

Một suy nghĩ, một toan tính đầy thực dụng tất yếu sẽ nảy sinh, một khi họ trở thành giáo viên chính thức, họ sẽ phải hành xử thế nào, để "bù đắp" lại những khoản "chung chi" trước đó cũng như để trang trải cuộc sống, vì lương bổng hàng tháng của nghề giáo quá eo hẹp?

Việc xoay sở để tìm cách dạy thêm hoặc tệ hơn nữa là nhận tiền "bồi dưỡng" từ phụ huynh học sinh cũng là điều tất yếu sẽ xảy ra nếu như họ không đủ dũng khí; không đủ bản lĩnh để từ chối. Những việc ấy, lúc đầu chỉ đơn giản nhằm trang trải cho cuộc sống khó khăn, nhưng sau nhiều lần như thế sẽ trở thành nếp nghĩ, thành thói quen không dễ gì rứt ra được.

Cho nên mới có chuyện, không ít người tuy cuộc sống đã đầy đủ rồi, nhưng vẫn không sao vượt qua sự cám dỗ, là những khoản thù lao béo bở từ buổi dạy thêm tại nhà; vẫn không biết xấu hổ để liên tục nhận tiền "bồi dưỡng" từ phía cha mẹ học sinh.

Đến đây có thể nói, bản thân là giáo viên, là những nhà quản lý giáo dục mà cuộc sống riêng tư "nhếch nhác" như thế thì làm sao các em học sinh tin vào những "những tấm gương sáng", "những bài học đạo đức", "bài học làm người" gì đó?

Đây có thể nói là cái hệ lụy đau lòng nhất của chính sách lương bổng và đãi ngộ dành cho giáo viên cũng như xu hướng muốn có việc phải "chung chi" trong ngành giáo dục hiện nay.

Nếu sắp tới đây, ngành giáo dục tiến hành cải cách toàn diện, nhưng không có cái nhìn sâu xa thấu đáo những vấn đề trên, thì việc cải cách này rất có nguy cơ rơi vào cái lối mòn của những lần cải cách trước đó.
Không dừng lại ở đó, làm giáo viên mà suốt ngày phải đầu tắt mặt tối, bất chấp quy định của ngành, bất chấp cái sĩ diện và lòng tự trọng của "cái nghề cao quý" để tìm cách mưu sinh thì thời gian đâu nữa giành cho việc đầu tư nghiên cứu phục vụ giảng dạy?

Trong cuộc sống, thực ra việc rèn luyện tri thức, rèn luyện trí lực của con người cũng giống như rèn luyện thể lực, rèn luyện sức khỏe. Nếu chúng ta không luyện tập thường xuyên thì lâu dần đâu óc, trí não cũng sẽ trở nên chai lỳ, xơ cứng.

Cho nên với nghề giáo, việc mỗi thầy cô giáo phải dành thật nhiều thời gian cho việc đọc sách trau dồi và rèn luyện trí lực là điều rất quan trọng. Vậy mà vì cuộc sống, hoặc vì áp lực sự vụ hành chính trong trường học, ngày nay các thầy cô giáo ở phổ thông gần như không còn thời gian để làm những điều ấy.

Không ít các thầy cô giáo quanh năm chẳng đụng đến một quyển sách, chẳng đọc thêm một quyển sách nào ngoài những tài liệu và những quyển sách giáo khoa mà Bộ GD và ĐT đã ban hành.

Thử hỏi rèn luyện trí lực như thế thì làm sao việc dạy học đạt hiệu quả? Làm sao có thể phản ứng và xử lý tốt các tình huống sư phạm nảy sinh từ phía học sinh do những tác động của cuộc sống xã hội mà ra.

Từ góc nhìn này có thể thấy, tất cả những phong trào mang tính bề nổi mà ngành giáo dục đã và đang phát động như: "Đổi mới phương pháp giảng dạy", "viết sáng kiến kinh nghiệm"... với ý nghĩ nâng cao hiệu quả và chất lượng dạy học, thực ra chỉ góp phần... gây lãng phí thời gian và tiền bạc của Nhà nước mà thôi.

Vì sao như vậy? Câu trả lời là, suy cho cùng những cái gọi là "phương pháp mới" hay những "sáng kiến kinh nghiệm" gì gì đó, đều trở nên vô nghĩa nếu như cái cái nền tảng kiến thức, tri thức của giáo viên ngay từ đầu đã hỏng, lại không được thường xuyên trau dồi.

Trong dạy học, tuy "phương pháp" là vấn đề rất quan trọng nhưng cái quan trọng hơn vẫn là nền tảng kiến thức, tri thức của người dạy. "Phương pháp" có thể tiếp thu qua một hai buổi tập huấn nhưng kiến thức, tri thức thì phải học tập thường xuyên và lâu dài.

"Phương pháp" và tri thức trong trường hợp này có thể nói, cũng giống như người đầu bếp và miếng thịt mà anh ta chuẩn bị chế biến. Một miếng thịt ngon, không bị ôi thiu, dù cho tay nghề của người đầu bếp có kém đi nữa thì vẫn có thể ăn được.

Còn một khi miếng thịt đã ôi thiu rồi dù là một đầu bếp trứ danh cũng không thể nào thay đổi được miếng thịt đã ôi thiu kia.

Hơn nữa, trong dạy học, bất cứ một "phương pháp" nào nếu không trải qua quá trình cọ xát của tư duy, không làm cho tư duy người học ngày một năng động hơn thì cũng đều không có giá trị.

"Phương pháp" suy cho cùng chính là cách con người ta tư duy về đối tượng, chứ "phương pháp" không phải là là những "kỹ năng", "kỹ thuật", những "phương pháp cơ học" như cách nghĩ của không ít nhà quản lý giáo dục hiện nay.

Đó cũng là lý do vì sao thời gian qua, mặc dù ngành giáo dục năm nào cũng tuyên truyền phát động phong trào"đẩy mạnh đổi mới phương pháp dạy học". Hầu hết các giáo viên phổ thông trên cả nước đều được các "chuyên gia phương pháp" tập huấn, truyền đạt nhiều "phương pháp dạy học mới".

Đó là chưa kể có hàng trăm công trình, đề tài khoa học, luận án thạc sĩ, tiến sĩ về "đổi mới phương pháp dạy học" ở các viện, trường đại học (với lời nhận xét, đánh xuất sắc) tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian và tiền bạc của Nhà nước, nhưng chất lượng giáo dục phổ thông nói chung vẫn cứ "giẫm chân tại chỗ"!?

Nói điều này để thấy rằng, từ một chính sách bất cập của ngành giáo dục - vấn đề lương bổng và những chế độ đãi ngộ dành cho nhà giáo, chính là nguyên nhân gây ra nhiều hệ lụy thậm chí là những tiêu cực đáng xấu hổ trong ngành giáo dục hiện nay.

Nếu sắp tới đây, ngành giáo dục tiến hành cải cách toàn diện, nhưng không có cái nhìn sâu xa thấu đáo những vấn đề trên, thì việc cải cách này rất có nguy cơ rơi vào cái lối mòn của những lần cải cách trước đó.

Tức là cùng lắm cũng chỉ đề ra được những giải pháp có tính đối phó, "chữa cháy" nhất thời mà thôi. Việc cải cách giáo dục khi ấy sẽ khó mà thành công như mong muốn của toàn xã hội.

Nguyễn Trọng Bình

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

GIÁO SƯ


Công Nông
- Bác Nông này, học đến giáo sư, tiến sỹ chắc là khó lắm nhỉ?
- Cha của khó là đằng khác. Mấy vạn người mới được một người. Không tin chú mày cứ...thử coi?
- Chuyện giáo sư, tiến sỹ mà bác lại bảo em thử như thử...phát thuốc lào không bằng.
- Đấy, có thế chú mày mới quý học vấn. Chú mày biết không thế giới người ta coi các chỉ số như số sinh viên, số bác sỹ, số tiến sỹ, số giáo sư...trên dân số là những thước đo đẳng cấp khoa học của các nước đấy.
- Việt Nam mình chắc không đến nỗi nào bác nhỉ?
- À, thì..., là...., mà cũng không đến nỗi.
- Sao bác có vẻ thiếu tự tin thế? Mình ít lắm à?
- À không. Về mặt số lượng thì ta cũng thuộc hàng khủng. Ta có hàng nghìn viện nghiên cứu, trường đại học, hàng trăm nghìn thạc sỹ, tiến sỹ, đặc biệt có tới 9000 giáo sư, phó giáo sư. Chú mày thấy thế không oai à?
- Đúng là cũng tự hào thật. Đất nước mình từ chỗ tuyệt đại bộ phận mù chữ mà nay được như thế...
- Đúng quá đi chứ. Họ là bộ mặt trí tuệ của quốc gia đấy.
- Nhưng mà em cũng có chút băn khoăn, ngoài việc làm “bộ mặt trí tuệ quốc gia” như bác nói, thì các giáo sư, tiến sỹ của ta còn làm gì nữa?
- Ô hay! Đã là giáo sư, tiến sỹ thì làm gì chả được. Mà sao chú mày hỏi lạ thế?
- Thì em đọc báo thấy từ năm 2006 – 2010, Việt Nam chỉ có 5 bằng sáng chế được đăng ký tại Mỹ, trung bình mỗi năm có 1 bằng sáng chế. Đặc biệt, năm 2011, chúng ta không có bằng sáng chế nào được đăng ký.
- Có chuyện đó thật sao? Ồ, mà chú mày can tội cứ cho Mỹ là nhất. Không đăng ký sáng chế ở Mỹ thì ta đăng ký ở... Lào cũng được chứ sao?
- Hình như ở Lào cũng không có đâu, bác ạ.
- Sao chú mày biết?
- Thì em nghĩ nếu đăng ký ở Lào thì chắc là trình độ cũng sàn sàn như ta, ví như sáng chế ra máy cắt cỏ, băm bèo, bóc lạc, hay thái thuốc lào, đóng gạch “tap lô”.... Ấy thế mà lâu nay em toàn thấy những thứ này là do mấy bác nông dân sáng chế. Thậm chí mọi năm có mấy bác “Hai Lúa” trong nam còn chế tạo cả máy bay lên thẳng. Việc này lẽ ra phải do giáo sư, tiến sỹ làm chứ?
- Chú mày cũng đừng nên cực đoan quá. Không sáng chế, không phát minh, thì giáo sư, tiến sỹ làm việc khác...
- Thế họ làm gì?
- Đã bảo là giáo sư, tiến sỹ thì làm gì chả được, có vị còn làm cả “thơ thần” dự giải Nô ben đấy thôi. Nhưng, nghề mà họ làm nhiều nhất là nghề ...lãnh đạo. Chú mày không thấy đội ngũ cán bộ lãnh đạo quản lý các cấp của ta trùng trùng tiến sỹ, điệp điệp giáo sư đó sao? Tỷ lệ lãnh đạo là giáo sư, tiến sỹ tớ dám cá là nước ta đứng đầu thế giới. Chú nên biết ta có 9000 giáo sư, phó giáo sư, nhưng chỉ có gần một phần ba trong số đó là làm nghiên cứu và giảng dạy thôi. Hai phần ba còn lại không nghiên cứu, giảng dạy thì lấy đâu ra sáng chế, phát minh.
- Hay nhỉ! Không sáng chế, không phát minh, không nghiên cứu, không giảng dạy, thật đúng là “đêm nằm nghĩ mãi không ra/ cớ sao lại gọi ông là...giáo sư?”

Nguồn: tạp hóa Faxuca

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Ai tin Thủ tướng giơ tay lên?



Trưa nay báo mạng cả lề phải lẫn lề trái đưa tin rần rần Thủ tướng xin lỗi vì những yếu kém của Chính phủ ( Tại đây): “Với trọng trách là Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng, tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành”.

Ts Nguyễn Xuân Diện bình luân tức thì ( tại đây): “Trước hết, cũng xin thành thật hoan nghênh Thủ tướng đã nhận ra lỗi lầm, yếu kém của mình và của Chính phủ, đã mạnh dạn xin lỗi Dân tại Quốc hội. Tuy nhiên, những lời xin lỗi lúc này đều đã muộn. Dân muốn Thủ tướng và Chính phủ những hành động cụ thể! Chứ cứ Vi Na Xin thì Vi Na Like mãi…cũng chán! Một Thủ tướng, một chính phủ yếu kém mà còn vận hành thì gây nên tổn thất, đau thương hơn nữa cho đất nước.”

Mình cũng hoan nghênh lời xin lỗi của Thủ tướng nhưng… e hèm, nhưng mà…

Mình nhớ trước đây vụ Vinashin Thủ tướng cũng nhận lỗi. Nhưng sau đó tại một diễn đàn doanh nghiệp ông nói đại ý: vì trách nhiệm người đứng đầu chính phủ thì ông nhận lỗi thôi chứ ông chẳng ra quyết định nào sai cả. Trước đây nữa ông cũng nói đại ý nếu không chống được tham nhũng thì ông sẽ từ chức. Bây giờ tham nhũng cao như núi dài như sông, chẳng thấy ông từ chức, một lời xin lỗi cũng không.

Đào Tuấn bình rất hay ( tại đây):”Nhận lỗi về chỉ đạo, điều hành, tuy nhiên, báo cáo chính phủ về tình hình KT-XH lại toàn màu hồng, lại tràn đầy sự lạc quan và rất nhiều hứa hẹn.” Mình có hỏi Nguyễn Vạn Phú, ông nhà báo này rất sành kinh tế, có thể nói sành nhất trong những nhà báo sành kinh tế, là: kinh tế nước mình có cửa nào sáng không? Phú thở dài lắc đầu, nói không, hoàn toàn không anh ạ. Đành phải nói thật với nhau như thế.

Vì rứa nên sau lời xin lỗi là báo cáo về tình hình KT-XH “toàn màu hồng, lại tràn đầy sự lạc quan và rất nhiều hứa hẹn.” thì có nên tin không nhi?

Ai tin Thủ tướng giơ tay lên?

Ai giơ thì giơ, mình không giơ. Mình không tin, hoàn toàn không. Xin thành thật khai báo.

Nguyễn Quang Lập

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Tội dân to lắm



Lâu nay nghe nói dân là ông chủ các quan là đày tớ, bổn phận của đày tớ tất nhiên là phải vì nhân dân mà phục vụ. Phục vụ dân không được là lỗi của các quan. Lại nghe nói các quan từ nhân dân mà ra, tức nhân dân là gốc, sung sướng tự hào vô cùng. Hóa ra không phải thế, dân thật lắm tội, cái gì cũng do dân gây ra vì dân mà sinh chuyện.

Này nhé, dự án tàu cao tốc tốn kém mấy chục tỉ đô la, chưa làm đã thấy lỗ, dân vỗ tay hoan hô Quốc hội sáng suốt đình chỉ dự án này. Ông nghị Trần Tiến Cảnh ( đại biểu tỉnh Hà Nam) nói như đinh đóng cột: “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc”, tức dân phản đối dự án tàu cao tốc là vì chỉ số IQ của dân không cao. Dốt thì dựa cột mà nghe phản đối cái nỗi gì.

Này nhé, dân mong có luật biểu tình để được xuống đường biểu tình chống quân xâm lược, ông nghị Hoàng Hữu Phước phản đối ngay tức khắc, bảo rằng: “Chưa cần luật biểu tình vì dân trí ta còn thấp”.

Này nhé, ngân hàng đổ bể tùm lum dân kêu không biết gửi tiền vào đâu, thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình cười cho, bảo rằng:“Do dân trí, tập quán việt Nam chưa cao như một số nước, rất nhiều người dân hiện nay đi gửi tiền nhưng cũng không để ý đó là ngân hàng tốt hay xấu.”

Này nhé, động đất ở khu vực đập thủy điện sông tranh 2 lên tới 3,8 độ richter, dân sợ hãi kêu rên, tiến sĩ Viện Vật lý địa cầu Ngô Thị Lư mắng cho: ““Người dân kém hiểu biết, mới nghe động đất là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ dạc bỏ chạy”.

Này nhé, này nhé, này nhé… ôi tội dân vô vàn không sao kể xiết. Giao thông tắc nghẽn, tai nạn giao thông là do dân không có ý thức. Nhiều người khiếu kiện, biểu tình đám nhỏ đám to là do dân không nắm pháp luât. Lũ lụt đường phố, Hà Nội thành Hà Lội dân kêu ca là do dân hay ỷ lại. Giá điện tăng, giá xăng tăng, dân phản đối là do dân thiếu lòng yêu nước. Lo vỡ đập sông Tranh 2 dân kêu thấu tận trời xanh là vì dân không biết hy sinh.Đến nỗi bác sĩ ăn tiền cũng do dân cả gan đút lót, các quan ăn hối lộ vì dân đưa hối lộ.

Mới đây nhất dân thêm một tội nữa. Chủ tịch thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo kêu ca: “dân đi khiếu kiện là bày tỏ nguyện vọng cá nhân, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, cầm khẩu hiệu đòi đất đã “làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao”. Làm xấu Thủ đô là do dân đi khiếu kiện mặc áo Quốc kỳ và cầm khẩu hiệu rõ ràng là cái tội tày đình xưa nay hiếm, kinh quá kinh quá!

Chợt nhớ bài thơ Cách chức nhân dân của Bertolt Brecht viếtnăm 1953, sau vụ “biểu tình khiếu kiện của dân” ở Cộng hòa dân chủ Đức XHCN: “Sau cuộc nổi dậy tháng Sáu ngày mười bảy/Bí thư Hội Nhà văn cho rảitruyền đơn ở Đại lộ Stalin/Nói nhân dân đã đánh tuột lòng tin của chính phủ./ Chỉ có cách lao độnggấp đôi/ Mới mong khôi phục lại./Sao chính phủ không cách chức nhân dân/Và bầu một nhân dân khác/Có phải tiện hơn không?”

Ý tưởng Bertolt Brecht rất hay thưa ông Nguyễn Thế Thảo và hết thảy các quan đã từng kết tội dân. Tội dân to lắm, cần phải “cách chức nhân dân và bầu một nhân dân khác”. Khẩn cấp khẩn cấp!

Nguyễn Quang Lập

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

TÌNH VÀ TIỀN TRONG LÁ PHIẾU

Cái chuyện bầu bán, bỏ phiếu kín, thăm dò ý kiến tập thể, bỏ phiếu “tín nhiệm” được coi là thể hiện sự công minh, công bằng, khách quan, mang tính dân chủ đã được tổ chức từ lâu rồi. Nhưng suy cho cùng, thực tế diễn ra có thực sự là phương pháp khoa học, khách quan, chuẩn xác hay không?
Về lý thuyết thì đó là phương pháp được coi là thượng sách để làm công tác tổ chức, bố trí, sắp xếp cán bộ, thể hiện dân chủ xã hội, dân chủ trong Đảng, dân chủ ở cơ quan, đơn vị. Nhưng thực chất có dân chủ không, có khách quan và chính xác hay không? Điều đó phụ thuộc vào cách thức tổ chức, tùy cuộc với các đối tượng tham gia trong tạp thể đó thuộc thành phần nào, động cơ bỏ phiếu là gì? Vì tình, vì tiền, hay vì những gì khác nữa? Nó còn tùy thuộc cả công tác tổ chức, sự lý giải, phân tích, gợi ý, định hướng. Trên thế giới cũng như ở nước ta cùng không tránh được sự xuất hiện các chiêu thức mua phiếu, vận động ngầm bằng nhiều cách, có cả sự tung tin tạo dư luận. Đó là chưa kể đến những gian lận trong bầu cử bằng cách “chọn mặt gửi vàng” vào Ban kiểm phiếu và nhiều thủ đoạn khác để hợp thức hóa tỉ lệ phiếu bầu theo ý định lãnh đạo, theo mưu đồ, toan tính của cá nhân, phe nhóm, ê kíp…Khi họ vào Đảng, có chức có quyền nhưng không vì dân, không vì đất nước mà chỉ chăm chắm vun vén cá nhân thì lá phiếu của họ cũng dành cho những ai không đụng đến động cơ, mưu đồ trục lợi của họ.
Vậy nên, trong việc bầu bán cũng có hơn 36 chước, cái tỉ lệ sau khi bầu chưa hẳn đã khách quan, chính xác. Thường thì người ta hay lấy cái “ý kiến tập thể” để coi là khách quan, dân chủ. Nhưng, cũng cần đặt lại vấn đề là tập thể nào? Họ bao gồm những ai? Một nguyên tắc cơ bản trong điều lệ Đảng là “tập trung dân chủ”, “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”. Khi một tập thể (cấp ủy, ban chấp hành) gồm phần lớn là những đảng viên chân chính, là người tốt, thì khi bầu bán sẽ chọn được người tốt, loại bỏ được người xấu, chọn người giỏi, người trung, loại ra những người không xứng đáng. Còn ngược lại, trong một tập thể mà người kém, người xấu, kẻ cơ hội, tham nhũng, tiêu cực nhiều, đã nhiều năm, nhiều phi vụ câu kết với nhau để tư lợi, biển thủ, thì tất nhiên số phiếu sẽ giành cho những người “cùng hội cùng thuyền”. Nhất là những tổ chức đảng hoặc cấp ủy mà “một bộ phận lớn cán bộ đảng viên suy thoái, biến chất” thì sao chọn được người “vừa hồng vừa chuyên” ra giúp dân giúp nước? Những cuộc bỏ phiếu như vậy càng là cơ hội cho những lòng tham, kẻ ác tiếp tục trên ghế cao trị vì thiên hạ. Như vậy, “thời bĩ” trong xã hội bị kéo dài, “thái lai” tận đâu xa tít, quân tử sa cơ –tiểu nhân đắc chí! Ở góc độ này, thiết nghĩ mới đây ông Nguyễn Quân, Bộ trưởng Bộ Khoa học- công nghệ trả lời phỏng vấn trên VTV1 nói tưởng như lệch quan điểm “tập thể”, số đông, “dân chủ trong đảng”, nhưng lại đúng: “Có những trường hợp mà cấp dưới và đồng cấp nhận xét, bỏ phiếu chưa chắc đúng, mà cấp trên nhận xét mới đúng!”…

Thế nên, thực tế không ai còn lạ gì có những cán bộ lãnh đạo hội tụ đủ tật xấu, kém cỏi, quan liêu, cửa quyền, nhưng là “đầu têu” tham nhũng, chia chác, bao che cho “đàn em”, “đệ tử”, tội lỗi như núi mà vẫn giành được tỉ lệ phiếu cao, thậm chí còn “tái đắc cử”. Ngược lại, người có phẩm chất, năng lực, sống cần kiệm liêm chính, có uy tín với quần chúng, nhưng khi bầu cử, thăm dò “đóng cửa trong đảng bộ, chi bộ” lại bị rơi vào cảnh không được “tập thể tín nhiệm”, tỉ lệ phiếu thấp. Những nhóm lợi ích khi đã cố kết chặt chẽ, bao che, ăn chia với nhau thường bỏ phiếu cho những người mà theo họ sẽ có lợi cho cá nhân, vững vàng cho cái ghế, tiếp tục làm bầy rận trong chăn để đục khoét của công. Họ cũng thừa khôn lõi và đủ tỉnh táo để nhận ra rằng nếu như bầu cho người “ngoài phe cánh” có khi nguy. Biết đâu khi ông ta thẳng tính, trung thành, cương trực như thế sẽ đe dọa đến quyền lợi và cả sinh mệnh chính trị của mình: “Biết đâu, cha đó mà lên lãnh đạo có khi mấy vụ tham nhũng, tiêu cực đã ém nhẹm lâu nay bị hắn khui, rồi bung ra hết, có mà ăn cám, có mà mất chức, vào tù”…

Vì thế, xin ý kiến tập thể cũng có hai mặt trái ngược nhau. Tưởng là dân chủ, nhưng kẻ đáng ra phải bị đào thải thì tỉ lệ phiếu bầu lại cao. Xem ra, nghịch lý này theo cơ chế lãnh đạo của Đảng vẫn chưa “biện chứng”, thiếu khoa học và còn xa thực tiễn, chưa ưu việt, thực tế cũng sinh ra lắm thủ đoạn, mối manh bùng nhùng, lợi bất cập hại. Sau bầu cử, lấy phiếu “tín nhiệm” bộc lộ ra cả, thấy hết, nhưng đã đề ra rồi, muốn hay không muốn cũng đành “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà thôi !

Theo blog BVB

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Mỹ, một quốc gia ngu ngốc và lạc hậu (tiếp)

Tôi đã đăng mục (1),..(6) nói về sự ngu ngốc của nước Mĩ. Hôm nay sưu tâm được nên đăng tiếp cho bà con thấy nước Mĩ họ ngu ngốc và lạc hậu như thế nào. (Qua suy nghĩ của một công dân Thiên triều Trung Hoa)

(7) Học sinh tiểu học Hoa Kỳ không có những hoài bão cao cả.Ngay từ thuở ban đầu các học sinh tiểu học không hề có ý định để trở thành quan chức…Chẳng hề có lớp học của các Tổng thống, các Bí thư tương lai hoặc các Ủy viên hội đồng mà tôi từng tham dự khi còn nhỏ. Sau giờ học thường là không có bài tập về nhà và bạn không có cách nào ngay cả việc nhắc tới chuyện đó khi liên hệ tới bài tập về nhà của học sinh tiểu học Trung Quốc. Trường học (Mỹ – ND) quan tâm quá nhiều đến dạy dỗ đạo đức cho trẻ em, làm cho những đứa nhỏ hướng tới để trước tiên là trở thành những công dân đủ tư cách thực thụ, sau đó mới là tiếp thu những lý tưởng có ý nghĩa dài lâu. Trở thành người công dân đủ tư cách ư ? Quả là một quan niệm cổ lỗ sĩ.

(8) Người Mỹ hay làm ầm ĩ mỗi khi phát hiện ra một bệnh tật nho nhỏ. Đầu tiên là họ hẹn gặp bác sĩ, sau đó bác sĩ kê đơn. Một số người lại còn phải theo lời khuyên của một dược sĩ có bằng cấp nữa. Khi mua thuốc họ lại phải tự mình tới hiệu thuốc để lấy chúng mà mọi việc diễn ra không chóng vánh như ở Trung Quốc… Tôi không hiểu tại sao lại phải tách bạch riêng việc khám bệnh với việc mua thuốc… thay vì tách riêng lợi nhuận khỏi trách nhiệm. Rõ ràng là các bệnh viện Hoa Kỳ không có khái niệm về phương pháp kiếm tiền! Sao không nói cho bệnh nhân tên thuốc luôn đi? …Như thế họ sẽ độc quyền việc bán thuốc và tăng giá thuốc lên 8 hay 10 lần. Có biết bao nhiêu cơ hội kinh doanh tốt mà họ không biết tận dụng. Rõ ràng là kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa là thứ đã chết rồi.

(9) Ý kiến công chúng Mỹ là thứ dở hơi. Nhiều lúc tôi đã mất kiên nhẫn vì sự ngu dốt và xuẩn ngốc của họ. Chẳng hạn như khi họ biết là Trung Quốc có các đài truyền hình và báo chí thì họ đã hỏi tôi một cách ngu dốt rằng: “Trung Quốc cũng có báo chí cơ à?!”. Đó quả thực là một sự sỉ nhục; chúng ta không chỉ có các tờ báo bằng tiếng Trung được Bộ Tuyên truyền cho phát hành một cách tỷ mỉ, kỹ lưỡng; khi nhìn vào các tờ báo của chúng ta cũng chẳng khác gì nghe quốc ca, không hề giống với các tờ báo của Hoa Kỳ chứa một mớ lộn xộn ý kiến quần chúng, thậm chí dám lăng mạ đích danh Tổng thống.. (ở Trung Quốc) chúng tôi không bao giờ đăng tin các vụ sì –căng- đan liên quan tới các lãnh đạo; bởi vì sau đó ai sẽ còn muốn làm lãnh đạo nữa ?…

(10) Người Mỹ về phương diện tinh thần là trống rỗng.

Điều mà tôi không thể chịu nổi đó là: đa số người Mỹ nói câu cảm tạ trước mỗi bữa ăn và họ nguyện cầu một cách ngây thơ “Chúa phù hộ cho nước Mỹ”. Thật là buồn cười; nếu như Chúa phù hộ cho nước Mỹ thì tại sao nước Mỹ lại bị lạc hậu, thô sơ và đơn giản đến như vậy? Cầu Chúa Trời phỏng có ích lợi gì không? Thực tế hơn là nên dành thời gian cầu nguyện đó mà đi lễ thủ trưởng của bạn! Đó mới là cái cách thời thượng…

(11) Người Mỹ không có khái niệm thời gian. Với bất kể thứ gì, họ đều đứng vào hàng để chờ đợi… Người Trung Quốc chúng ta thông minh hơn, các bạn hẳn đã thấy đấy. Không quan trọng đám đông như thế nào,chúng ta vẫn có kỹ năng chen vào đâu đấy, và điều đó giúp cắt giảm khối thời gian mà lại tránh mệt mỏi do phải đứng chồn chân! Nếu ai đó biết cách đi cổng sau thì còn tiết kiệm nhiều thời gian hơn nữa. Những người Mỹ cổ hủ hoàn toàn không biết làm điều này.

(12) Cửa hàng ở Mỹ thật vô nghĩa: bạn vẫn có thể trả lại hàng sau khi mua vài tuần mà không có lý do gì. Sao lại có thể trả lại hàng hóa cơ chứ khi mà không cần thuyết phục tôi dù chỉ trong chốc lát?…

(13) Nước Mỹ không an toàn, 95% nhà dân quên lắp đặt lưới, cửa ra vào, cửa sổ chống trộm; điều kỳ lạ nữa là tất cả lũ trộm cắp móc túi đi đâu mất tiêu rồi?

(14) Người Mỹ vốn nhút nhát và yếu đuối. 95% lái xe đều không dám vượt đèn đỏ… mặc dù 99% người lớn ở Hoa Kỳ đều sở hữu xe ô tô và phương pháp lái xe của họ thì rất lạ: có bao nhiêu là xe trên đường thế nhưng bạn không thể nghe thấy một tiếng còi xe, phố xá thật im lìm tĩnh lặng như thể không phải là phố nữa. Không thấy sự năng động ồn ào của một thành phố thủ phủ cấp tỉnh ở Trung Quốc.

(15) Người Mỹ thiếu xúc cảm. 95% nhân viên không nghĩ về việc phải làm gì cho tiệc cưới của cấp trên cho nên họ chẳng bao giờ tìm cớ để quan tâm, chăm sóc lãnh đạo của mình; ở Trung Quốc liệu có chuyện quần chúng bỏ qua cơ hội chăm sóc thủ trưởng của mình không? Nói theo cách khác, ai ở Trung Quốc lại dám làm điều này? Hãy nhìn xem chúng tôi có bao nhiêu là tình cảm.

(16) Người Mỹ không nhạy cảm. 99% dân Mỹ đi học rồi kiếm việc làm, thăng tiến và hoạt động mà không biết về sự cần thiết phải đưa “hồng bao” (phong bì chứa đầy tiền mặt) để đi lối sau…
















(17) Hãy nhìn vào bức hình ở trên, điều này là đủ lý do để chúng ta coi thường nước Mỹ! Trong khi đang săn đuổi Bin Laden thì Obama và các thuộc cấp của ông ta đang chăm chú vào màn hình truyền hình ảnh trực tiếp do vệ tinh đưa về trong phòng Tình huống của Nhà Trắng. Cảm tưởng của tôi là:

1. Các thuộc cấp Hoa Kỳ không tôn trọng lãnh đạo của họ một cách đúng mức và thậm chi còn dồn ép vị Tổng thống đáng trân trọng của họ phải nép mình ngồi trong góc nhà. Obama đáng thương, thật không bằng cả anh trưởng thôn của Thiên triều Trung Hoa ( 天朝).

2. Căn phòng Tình huống của Nhà trắng đúng là một thứ huênh hoang khoác lác. Nó vừa bé lại không được trang trí nội thất khác thường, đúng là không tương xứng với phong cách của một cường quốc. Một căn phòng cơ quan cấp thị trấn của Thiên triều ( Trung Quốc- ND) có lẽ còn to hơn, sang trọng hơn rất nhiều.

3. Không có các đĩa hoa quả hoặc nước giải khát, không có… thuốc lá đắt tiền… và đó mà lại là nền kinh tế số 1 thế giới ư, ha, ha!

Thật khốn nạn cho nước Mĩ!
Theo: Tea Leaf Nation, một trang mạng liên kết đối tác của tờ Atlantic.

Cái nước mình nó thế




Đó là lời than của cố gs Hoàng Ngọc Hiến khi ông nói về những bất cập và vấn nạn trong văn hóa văn nghệ nước nhà. Bây giờ nó đã thành câu cửa miệng của dân Việt khi đề cập bất kì lĩnh vực nào, ngành nghề nào, đặc biệt ở giáo dục và đào tạo ( GD&ĐT).

Cái nước mình nó thế. Chuyện hoa hậu Thu Thảo được trường ĐH Tây Đô đặc cách cho thi tốt nghiệp hệ trung cấp sớm hơn các học viên cùng lớp tới 3 tháng, ưu tiên cho thi liên thông lên hệ cao đẳng trước các học sinh cùng khóa, “Và điều bất ngờ có lẽ chưa từng xảy ra trong lịch sử giáo dục Việt Nam, đó là sau khi Thu Thảo đã trúng tuyển hệ cao đẳng, thì Thu Thảo vẫn được trường Tây Đô cho phép trở lại làm bài kiểm tra ở hệ trung cấp (dù đã công nhận tốt nghiệp) để “cải thiện điểm”( Theo báo GDVN). PGS Nguyễn Văn Nhã – Nguyên Trưởng Ban Đào tạo ĐH Quốc Gia Hà Nội, hiện là Hiệu trưởng Trường ĐH Nguyễn Trãi, một chuyên gia có hơn 30 năm kinh nghiệm trong công tác đào tạo, tổ chức các kỳ thi đã phải kêu lên: ““Ôi, thật bi hài! Cả đời làm giáo dục của tôi chưa bao giờ chứng kiến một câu chuyện nào vớ vẩn như thế này cả”.

Dân cứ than cứ kêu, quan cứ không thèm nghe. Cái nước mình nó thế. Quan chẳng dại nghe dân kêu than, nghe dân kêu than chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên, còn thời gian đâu đi chơi golf, đi đánh tennis, đi đánh bạc 1 tỉ đồng ván? Ở đâu cũng vậy, hễ đụng sự là các quan đều nhất loạt nói chưa được biết, chưa được rõ, chưa nghe báo cáo. Khi bị dồn đến chân tường quan mới liến thoắng nói sẽ kiểm tra, sẽ điều tra, sẽ làm rõ, sẽ xử lý… sẽ sẽ và sẽ dần rơi vào “im lặng đáng sợ”.

Thế cũng còn là may, “chuyện chưa từng có trong lịch sử giáo dục Việt Nam” ấy mấy tuần nay thiên hạ kêu than rầm trời vẫn chưa thấy bất kì một ông quan GD&ĐT nào lên tiếng. Hình như các quan cho rằng đó là chuyện của ĐH Tây Đô không liên quan gì đến bộ GD&ĐT, nơi nửa thế kỉ nay năm nào cũng hăm hở thi đua hai tốt, bốn tốt rốt cuộc vẫn chưa được cái tốt nào.

Thế mới biết vì sao bức tâm thư gửi bộ trưởng GD&ĐT của em Nguyễn Trung Dũng (lớp 12C5, Trường THPT chuyên Phan Bội Châu, Nghệ An) làm xôn xao trong thành ngoài cõi một tháng nay vẫn không có được một câu trả lời. Chẳng những thế, khi em Dũng gọi điện cho thư kí bộ trưởng thì nhận được cái đáp cộc cằn “Cháu có vể khoái chí về vấn đề này nhỉ” rồi cúp máy.

Bức tâm thư chỉ đề cập đến sự “ nhầm lẫn” trong đề thì môn Anh văn khối D, những mong bộ trưởng trả lời về sự nhầm lẫn nói trên. Tất nhiên bộ trưởng không trả lời, cỡ như gs Hoàng Tụy bộ trưởng cũng chẳng thèm trả lời sao lại phải trả lời một chú nhóc lớp 12?

Khổ thân em Dũng, em hồn nhiên trong sáng quá. Em đâu có biết em đang ở cái nơi người ta nghiện thành tích hơn nghiện thuốc phiện, ghét phê bình góp ý hơn ghét hủi. Chẳng những em Dũng không được bộ trưởng trả lời mà còn bị một làn sóng dư luận bủa vây, hết “chơi trội” lại “ háo danh” , coi em Dũng như một thứ Chí Phèo thích rạch mặt ăn vạ.

Cái nước mình nó thế, khốn thay!

Nguyễn Quang Lập