Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

TÌNH VÀ TIỀN TRONG LÁ PHIẾU

Cái chuyện bầu bán, bỏ phiếu kín, thăm dò ý kiến tập thể, bỏ phiếu “tín nhiệm” được coi là thể hiện sự công minh, công bằng, khách quan, mang tính dân chủ đã được tổ chức từ lâu rồi. Nhưng suy cho cùng, thực tế diễn ra có thực sự là phương pháp khoa học, khách quan, chuẩn xác hay không?
Về lý thuyết thì đó là phương pháp được coi là thượng sách để làm công tác tổ chức, bố trí, sắp xếp cán bộ, thể hiện dân chủ xã hội, dân chủ trong Đảng, dân chủ ở cơ quan, đơn vị. Nhưng thực chất có dân chủ không, có khách quan và chính xác hay không? Điều đó phụ thuộc vào cách thức tổ chức, tùy cuộc với các đối tượng tham gia trong tạp thể đó thuộc thành phần nào, động cơ bỏ phiếu là gì? Vì tình, vì tiền, hay vì những gì khác nữa? Nó còn tùy thuộc cả công tác tổ chức, sự lý giải, phân tích, gợi ý, định hướng. Trên thế giới cũng như ở nước ta cùng không tránh được sự xuất hiện các chiêu thức mua phiếu, vận động ngầm bằng nhiều cách, có cả sự tung tin tạo dư luận. Đó là chưa kể đến những gian lận trong bầu cử bằng cách “chọn mặt gửi vàng” vào Ban kiểm phiếu và nhiều thủ đoạn khác để hợp thức hóa tỉ lệ phiếu bầu theo ý định lãnh đạo, theo mưu đồ, toan tính của cá nhân, phe nhóm, ê kíp…Khi họ vào Đảng, có chức có quyền nhưng không vì dân, không vì đất nước mà chỉ chăm chắm vun vén cá nhân thì lá phiếu của họ cũng dành cho những ai không đụng đến động cơ, mưu đồ trục lợi của họ.
Vậy nên, trong việc bầu bán cũng có hơn 36 chước, cái tỉ lệ sau khi bầu chưa hẳn đã khách quan, chính xác. Thường thì người ta hay lấy cái “ý kiến tập thể” để coi là khách quan, dân chủ. Nhưng, cũng cần đặt lại vấn đề là tập thể nào? Họ bao gồm những ai? Một nguyên tắc cơ bản trong điều lệ Đảng là “tập trung dân chủ”, “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”. Khi một tập thể (cấp ủy, ban chấp hành) gồm phần lớn là những đảng viên chân chính, là người tốt, thì khi bầu bán sẽ chọn được người tốt, loại bỏ được người xấu, chọn người giỏi, người trung, loại ra những người không xứng đáng. Còn ngược lại, trong một tập thể mà người kém, người xấu, kẻ cơ hội, tham nhũng, tiêu cực nhiều, đã nhiều năm, nhiều phi vụ câu kết với nhau để tư lợi, biển thủ, thì tất nhiên số phiếu sẽ giành cho những người “cùng hội cùng thuyền”. Nhất là những tổ chức đảng hoặc cấp ủy mà “một bộ phận lớn cán bộ đảng viên suy thoái, biến chất” thì sao chọn được người “vừa hồng vừa chuyên” ra giúp dân giúp nước? Những cuộc bỏ phiếu như vậy càng là cơ hội cho những lòng tham, kẻ ác tiếp tục trên ghế cao trị vì thiên hạ. Như vậy, “thời bĩ” trong xã hội bị kéo dài, “thái lai” tận đâu xa tít, quân tử sa cơ –tiểu nhân đắc chí! Ở góc độ này, thiết nghĩ mới đây ông Nguyễn Quân, Bộ trưởng Bộ Khoa học- công nghệ trả lời phỏng vấn trên VTV1 nói tưởng như lệch quan điểm “tập thể”, số đông, “dân chủ trong đảng”, nhưng lại đúng: “Có những trường hợp mà cấp dưới và đồng cấp nhận xét, bỏ phiếu chưa chắc đúng, mà cấp trên nhận xét mới đúng!”…

Thế nên, thực tế không ai còn lạ gì có những cán bộ lãnh đạo hội tụ đủ tật xấu, kém cỏi, quan liêu, cửa quyền, nhưng là “đầu têu” tham nhũng, chia chác, bao che cho “đàn em”, “đệ tử”, tội lỗi như núi mà vẫn giành được tỉ lệ phiếu cao, thậm chí còn “tái đắc cử”. Ngược lại, người có phẩm chất, năng lực, sống cần kiệm liêm chính, có uy tín với quần chúng, nhưng khi bầu cử, thăm dò “đóng cửa trong đảng bộ, chi bộ” lại bị rơi vào cảnh không được “tập thể tín nhiệm”, tỉ lệ phiếu thấp. Những nhóm lợi ích khi đã cố kết chặt chẽ, bao che, ăn chia với nhau thường bỏ phiếu cho những người mà theo họ sẽ có lợi cho cá nhân, vững vàng cho cái ghế, tiếp tục làm bầy rận trong chăn để đục khoét của công. Họ cũng thừa khôn lõi và đủ tỉnh táo để nhận ra rằng nếu như bầu cho người “ngoài phe cánh” có khi nguy. Biết đâu khi ông ta thẳng tính, trung thành, cương trực như thế sẽ đe dọa đến quyền lợi và cả sinh mệnh chính trị của mình: “Biết đâu, cha đó mà lên lãnh đạo có khi mấy vụ tham nhũng, tiêu cực đã ém nhẹm lâu nay bị hắn khui, rồi bung ra hết, có mà ăn cám, có mà mất chức, vào tù”…

Vì thế, xin ý kiến tập thể cũng có hai mặt trái ngược nhau. Tưởng là dân chủ, nhưng kẻ đáng ra phải bị đào thải thì tỉ lệ phiếu bầu lại cao. Xem ra, nghịch lý này theo cơ chế lãnh đạo của Đảng vẫn chưa “biện chứng”, thiếu khoa học và còn xa thực tiễn, chưa ưu việt, thực tế cũng sinh ra lắm thủ đoạn, mối manh bùng nhùng, lợi bất cập hại. Sau bầu cử, lấy phiếu “tín nhiệm” bộc lộ ra cả, thấy hết, nhưng đã đề ra rồi, muốn hay không muốn cũng đành “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà thôi !

Theo blog BVB

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Mỹ, một quốc gia ngu ngốc và lạc hậu (tiếp)

Tôi đã đăng mục (1),..(6) nói về sự ngu ngốc của nước Mĩ. Hôm nay sưu tâm được nên đăng tiếp cho bà con thấy nước Mĩ họ ngu ngốc và lạc hậu như thế nào. (Qua suy nghĩ của một công dân Thiên triều Trung Hoa)

(7) Học sinh tiểu học Hoa Kỳ không có những hoài bão cao cả.Ngay từ thuở ban đầu các học sinh tiểu học không hề có ý định để trở thành quan chức…Chẳng hề có lớp học của các Tổng thống, các Bí thư tương lai hoặc các Ủy viên hội đồng mà tôi từng tham dự khi còn nhỏ. Sau giờ học thường là không có bài tập về nhà và bạn không có cách nào ngay cả việc nhắc tới chuyện đó khi liên hệ tới bài tập về nhà của học sinh tiểu học Trung Quốc. Trường học (Mỹ – ND) quan tâm quá nhiều đến dạy dỗ đạo đức cho trẻ em, làm cho những đứa nhỏ hướng tới để trước tiên là trở thành những công dân đủ tư cách thực thụ, sau đó mới là tiếp thu những lý tưởng có ý nghĩa dài lâu. Trở thành người công dân đủ tư cách ư ? Quả là một quan niệm cổ lỗ sĩ.

(8) Người Mỹ hay làm ầm ĩ mỗi khi phát hiện ra một bệnh tật nho nhỏ. Đầu tiên là họ hẹn gặp bác sĩ, sau đó bác sĩ kê đơn. Một số người lại còn phải theo lời khuyên của một dược sĩ có bằng cấp nữa. Khi mua thuốc họ lại phải tự mình tới hiệu thuốc để lấy chúng mà mọi việc diễn ra không chóng vánh như ở Trung Quốc… Tôi không hiểu tại sao lại phải tách bạch riêng việc khám bệnh với việc mua thuốc… thay vì tách riêng lợi nhuận khỏi trách nhiệm. Rõ ràng là các bệnh viện Hoa Kỳ không có khái niệm về phương pháp kiếm tiền! Sao không nói cho bệnh nhân tên thuốc luôn đi? …Như thế họ sẽ độc quyền việc bán thuốc và tăng giá thuốc lên 8 hay 10 lần. Có biết bao nhiêu cơ hội kinh doanh tốt mà họ không biết tận dụng. Rõ ràng là kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa là thứ đã chết rồi.

(9) Ý kiến công chúng Mỹ là thứ dở hơi. Nhiều lúc tôi đã mất kiên nhẫn vì sự ngu dốt và xuẩn ngốc của họ. Chẳng hạn như khi họ biết là Trung Quốc có các đài truyền hình và báo chí thì họ đã hỏi tôi một cách ngu dốt rằng: “Trung Quốc cũng có báo chí cơ à?!”. Đó quả thực là một sự sỉ nhục; chúng ta không chỉ có các tờ báo bằng tiếng Trung được Bộ Tuyên truyền cho phát hành một cách tỷ mỉ, kỹ lưỡng; khi nhìn vào các tờ báo của chúng ta cũng chẳng khác gì nghe quốc ca, không hề giống với các tờ báo của Hoa Kỳ chứa một mớ lộn xộn ý kiến quần chúng, thậm chí dám lăng mạ đích danh Tổng thống.. (ở Trung Quốc) chúng tôi không bao giờ đăng tin các vụ sì –căng- đan liên quan tới các lãnh đạo; bởi vì sau đó ai sẽ còn muốn làm lãnh đạo nữa ?…

(10) Người Mỹ về phương diện tinh thần là trống rỗng.

Điều mà tôi không thể chịu nổi đó là: đa số người Mỹ nói câu cảm tạ trước mỗi bữa ăn và họ nguyện cầu một cách ngây thơ “Chúa phù hộ cho nước Mỹ”. Thật là buồn cười; nếu như Chúa phù hộ cho nước Mỹ thì tại sao nước Mỹ lại bị lạc hậu, thô sơ và đơn giản đến như vậy? Cầu Chúa Trời phỏng có ích lợi gì không? Thực tế hơn là nên dành thời gian cầu nguyện đó mà đi lễ thủ trưởng của bạn! Đó mới là cái cách thời thượng…

(11) Người Mỹ không có khái niệm thời gian. Với bất kể thứ gì, họ đều đứng vào hàng để chờ đợi… Người Trung Quốc chúng ta thông minh hơn, các bạn hẳn đã thấy đấy. Không quan trọng đám đông như thế nào,chúng ta vẫn có kỹ năng chen vào đâu đấy, và điều đó giúp cắt giảm khối thời gian mà lại tránh mệt mỏi do phải đứng chồn chân! Nếu ai đó biết cách đi cổng sau thì còn tiết kiệm nhiều thời gian hơn nữa. Những người Mỹ cổ hủ hoàn toàn không biết làm điều này.

(12) Cửa hàng ở Mỹ thật vô nghĩa: bạn vẫn có thể trả lại hàng sau khi mua vài tuần mà không có lý do gì. Sao lại có thể trả lại hàng hóa cơ chứ khi mà không cần thuyết phục tôi dù chỉ trong chốc lát?…

(13) Nước Mỹ không an toàn, 95% nhà dân quên lắp đặt lưới, cửa ra vào, cửa sổ chống trộm; điều kỳ lạ nữa là tất cả lũ trộm cắp móc túi đi đâu mất tiêu rồi?

(14) Người Mỹ vốn nhút nhát và yếu đuối. 95% lái xe đều không dám vượt đèn đỏ… mặc dù 99% người lớn ở Hoa Kỳ đều sở hữu xe ô tô và phương pháp lái xe của họ thì rất lạ: có bao nhiêu là xe trên đường thế nhưng bạn không thể nghe thấy một tiếng còi xe, phố xá thật im lìm tĩnh lặng như thể không phải là phố nữa. Không thấy sự năng động ồn ào của một thành phố thủ phủ cấp tỉnh ở Trung Quốc.

(15) Người Mỹ thiếu xúc cảm. 95% nhân viên không nghĩ về việc phải làm gì cho tiệc cưới của cấp trên cho nên họ chẳng bao giờ tìm cớ để quan tâm, chăm sóc lãnh đạo của mình; ở Trung Quốc liệu có chuyện quần chúng bỏ qua cơ hội chăm sóc thủ trưởng của mình không? Nói theo cách khác, ai ở Trung Quốc lại dám làm điều này? Hãy nhìn xem chúng tôi có bao nhiêu là tình cảm.

(16) Người Mỹ không nhạy cảm. 99% dân Mỹ đi học rồi kiếm việc làm, thăng tiến và hoạt động mà không biết về sự cần thiết phải đưa “hồng bao” (phong bì chứa đầy tiền mặt) để đi lối sau…
















(17) Hãy nhìn vào bức hình ở trên, điều này là đủ lý do để chúng ta coi thường nước Mỹ! Trong khi đang săn đuổi Bin Laden thì Obama và các thuộc cấp của ông ta đang chăm chú vào màn hình truyền hình ảnh trực tiếp do vệ tinh đưa về trong phòng Tình huống của Nhà Trắng. Cảm tưởng của tôi là:

1. Các thuộc cấp Hoa Kỳ không tôn trọng lãnh đạo của họ một cách đúng mức và thậm chi còn dồn ép vị Tổng thống đáng trân trọng của họ phải nép mình ngồi trong góc nhà. Obama đáng thương, thật không bằng cả anh trưởng thôn của Thiên triều Trung Hoa ( 天朝).

2. Căn phòng Tình huống của Nhà trắng đúng là một thứ huênh hoang khoác lác. Nó vừa bé lại không được trang trí nội thất khác thường, đúng là không tương xứng với phong cách của một cường quốc. Một căn phòng cơ quan cấp thị trấn của Thiên triều ( Trung Quốc- ND) có lẽ còn to hơn, sang trọng hơn rất nhiều.

3. Không có các đĩa hoa quả hoặc nước giải khát, không có… thuốc lá đắt tiền… và đó mà lại là nền kinh tế số 1 thế giới ư, ha, ha!

Thật khốn nạn cho nước Mĩ!
Theo: Tea Leaf Nation, một trang mạng liên kết đối tác của tờ Atlantic.

Cái nước mình nó thế




Đó là lời than của cố gs Hoàng Ngọc Hiến khi ông nói về những bất cập và vấn nạn trong văn hóa văn nghệ nước nhà. Bây giờ nó đã thành câu cửa miệng của dân Việt khi đề cập bất kì lĩnh vực nào, ngành nghề nào, đặc biệt ở giáo dục và đào tạo ( GD&ĐT).

Cái nước mình nó thế. Chuyện hoa hậu Thu Thảo được trường ĐH Tây Đô đặc cách cho thi tốt nghiệp hệ trung cấp sớm hơn các học viên cùng lớp tới 3 tháng, ưu tiên cho thi liên thông lên hệ cao đẳng trước các học sinh cùng khóa, “Và điều bất ngờ có lẽ chưa từng xảy ra trong lịch sử giáo dục Việt Nam, đó là sau khi Thu Thảo đã trúng tuyển hệ cao đẳng, thì Thu Thảo vẫn được trường Tây Đô cho phép trở lại làm bài kiểm tra ở hệ trung cấp (dù đã công nhận tốt nghiệp) để “cải thiện điểm”( Theo báo GDVN). PGS Nguyễn Văn Nhã – Nguyên Trưởng Ban Đào tạo ĐH Quốc Gia Hà Nội, hiện là Hiệu trưởng Trường ĐH Nguyễn Trãi, một chuyên gia có hơn 30 năm kinh nghiệm trong công tác đào tạo, tổ chức các kỳ thi đã phải kêu lên: ““Ôi, thật bi hài! Cả đời làm giáo dục của tôi chưa bao giờ chứng kiến một câu chuyện nào vớ vẩn như thế này cả”.

Dân cứ than cứ kêu, quan cứ không thèm nghe. Cái nước mình nó thế. Quan chẳng dại nghe dân kêu than, nghe dân kêu than chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên, còn thời gian đâu đi chơi golf, đi đánh tennis, đi đánh bạc 1 tỉ đồng ván? Ở đâu cũng vậy, hễ đụng sự là các quan đều nhất loạt nói chưa được biết, chưa được rõ, chưa nghe báo cáo. Khi bị dồn đến chân tường quan mới liến thoắng nói sẽ kiểm tra, sẽ điều tra, sẽ làm rõ, sẽ xử lý… sẽ sẽ và sẽ dần rơi vào “im lặng đáng sợ”.

Thế cũng còn là may, “chuyện chưa từng có trong lịch sử giáo dục Việt Nam” ấy mấy tuần nay thiên hạ kêu than rầm trời vẫn chưa thấy bất kì một ông quan GD&ĐT nào lên tiếng. Hình như các quan cho rằng đó là chuyện của ĐH Tây Đô không liên quan gì đến bộ GD&ĐT, nơi nửa thế kỉ nay năm nào cũng hăm hở thi đua hai tốt, bốn tốt rốt cuộc vẫn chưa được cái tốt nào.

Thế mới biết vì sao bức tâm thư gửi bộ trưởng GD&ĐT của em Nguyễn Trung Dũng (lớp 12C5, Trường THPT chuyên Phan Bội Châu, Nghệ An) làm xôn xao trong thành ngoài cõi một tháng nay vẫn không có được một câu trả lời. Chẳng những thế, khi em Dũng gọi điện cho thư kí bộ trưởng thì nhận được cái đáp cộc cằn “Cháu có vể khoái chí về vấn đề này nhỉ” rồi cúp máy.

Bức tâm thư chỉ đề cập đến sự “ nhầm lẫn” trong đề thì môn Anh văn khối D, những mong bộ trưởng trả lời về sự nhầm lẫn nói trên. Tất nhiên bộ trưởng không trả lời, cỡ như gs Hoàng Tụy bộ trưởng cũng chẳng thèm trả lời sao lại phải trả lời một chú nhóc lớp 12?

Khổ thân em Dũng, em hồn nhiên trong sáng quá. Em đâu có biết em đang ở cái nơi người ta nghiện thành tích hơn nghiện thuốc phiện, ghét phê bình góp ý hơn ghét hủi. Chẳng những em Dũng không được bộ trưởng trả lời mà còn bị một làn sóng dư luận bủa vây, hết “chơi trội” lại “ háo danh” , coi em Dũng như một thứ Chí Phèo thích rạch mặt ăn vạ.

Cái nước mình nó thế, khốn thay!

Nguyễn Quang Lập

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Mỹ: 1 quốc gia ngu ngốc và lạc hậu



Tôi từng ở Mỹ một thời gian dài và giờ đây thì thấy hối hận vì sự lựa chọn này. Chúng ta đã bị mụ mẫm bởi truyền thông phương Tây luôn luôn làm cho ta nghĩ rằng Hoa Kỳ là một đất nước hiện đại. Nuôi hy vọng học tập khoa học tân kỳ của Mỹ để về phục vụ quê hương, tôi đã bằng mọi nỗ lực để theo đuổi “siêu cường” đó, thế nhưng kết quả lại thật đáng thất vọng!

(1) Hoa Kỳ thực ra chỉ là một cái làng nông nghiệp khổng lồ kém phát triển. Ở trường trung học các thầy giáo vẫn dạy rằng công nghiệp càng phát triển thì môi trường lại càng bị xâm hại. Ví dụ như trong một thành phố công nghiệp bạn phải thấy ống khói khắp nơi, các xí nghiệp to khắp nơi và bụi cũng khắp nơi. Đó mới là biểu tượng của công nghiệp hóa! Thế còn Hoa Kỳ thì sao? Đố bạn tìm ra các ống khói, thảng hoặc mới thấy một vài cái nho nhỏ nhưng lại là thứ để trang điểm cho nhà dân. Thay vào đó là những dòng sông và hồ nước sạch khắp nơi nơi và chẳng có các nhà máy giấy và luyện thép nơi bờ sông. Không khí trong lành và sạch là biểu tượng của một xã hội thô sơ và đó không thể là dấu tích của công nghiệp hóa !

(2) Người Mỹ chẳng hiểu gì về kinh tế. Các tuyến đường cao tốc tỏa đi mọi phương, có lẽ là đến mọi làng xóm, tuy nhiên khó tìm ra nổi một trạm thu phí! Thật là một sự phung phí khủng khiếp cơ hội kinh doanh! Khó có thể cưỡng nổi ý định của bản thân là xúc một ít xi măng để xây vài trạm thu phí và chắc chắn là chỉ trong vòng một tháng tôi sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà trông ra Đại Tây Dương. Ngoài ra, bên lề đường cao tốc bạn có thể thấy những mặt hồ tĩnh lặng còn hoang dã. Chính quyền để mặc cho lũ chim cư ngụ và vẫy vùng thỏa sức mà không nghĩ tới việc thiết lập vườn cảnh quan trông ra hồ để kiếm bộn tiền. Rõ là người Mỹ không có cái đầu làm kinh tế.

(3) Ngành xây dựng Hoa Kỳ quả là quá thô sơ. Ngoài một số lượng nhỏ các thành phố lớn (mà bạn đã biết) thì không có những tòa tháp bê tông và gạch chọc trời… Tôi sợ rằng hình như Mỹ không có các tòa nhà bằng gạch. Hầu hết nhà cửa làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu lạ khác. Sử dụng gỗ thô sơ để xây nhà thì dường như những kiến trúc ngoại bang này còn chưa qua thời phong kiến trước khi có nhà Thanh!

(4) Lối tư duy của người Mỹ ngây ngô và lạc hậu. Khi mới tới Mỹ tôi thuê một cái xe kéo chở hành lý giá 3 đôla, nhưng lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ thấy tôi có nhiều đồ nên đã trả 3 đồng đó và thuê xe cho tôi. Người Mỹ thường cởi mở và hỏi xem tôi có cần giúp đỡ gì không. Ở nước tôi, đã qua thời của Lôi Phong vào những năm 50 và 60 thế kỷ trước cho nên bây giờ thì cái lối cư xử đó quả là quá lạc hậu! (Lôi Phong là thanh niên thời phong trào thi đua cộng sản Mao, người từng được nêu gương sáng về đạo đức hy sinh bản thân). Trở lại thời kỳ đó, con người ta rất đạo đức giả, nhưng bây giờ thì chúng ta không theo lối mòn đó nữa. Chúng ta tiến hành mọi việc giờ đây một cách trần trụi và đó mới là hiện đại hóa! Bởi vậy lối tư duy của Mỹ lạc hậu hơn chúng ta vài thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy rằng họ có khả năng đuổi kịp chúng ta.

(5) Người Mỹ không biết ăn thịt thú rừng. Có một đêm tôi lái xe đi cùng một bạn học đến thành phố khác và bất thình lình mấy con nai Sika (một giống nai đốm có nguồn gốc từ Nhật Bản – ND) nhảy xổ ra. Anh bạn cùng lớp lập tức phanh gấp và đổi hướng để tránh tai nạn. Hình như là trường hợp kiểu này thường xảy ra khi mà sự va chạm với một con nai cũng đủ để làm vỡ tan chiếc ô tô. Chính phủ Mỹ không biết quản lý chuyện này như thế nào… Và người Mỹ quả thực không biết ăn thịt thú rừng, họ cũng không có cả quán ăn chuyên thịt thú rừng, rất ít khẩu vị đối với thú rừng thơm ngon bị giết thịt như hươu, nai và kém hứng thú bán sừng hươu nai để kiếm những khoản tiền lớn! Người Mỹ sống cùng động vật hoang dã hàng ngày và còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Đó quả thật là một xã hội sơ khai.

(6) Người Mỹ không biết tự trọng. Các giáo sư ở trường đại học Mỹ không có bộ dạng hoành tráng (架子); họ không hề có cái phong thái của những giáo sư đạo mạo. Nghe nói rằng vị giáo sư D… là một giáo sư về tâm lý học nổi tiếng, thế nhưng trong giờ giải lao thì ông ta lại ăn bánh quy trong phòng làm việc với các sinh viên của mình, bàn luận về bộ phim “21” và nữ nghệ sĩ Trung Quốc Trương Tử Di (Ziyi Zhang). Ông ta không hề có cái vẻ đường bệ của một nhà khoa học, cho nên tôi thực sự cảm thấy thất vọng. Ngoài ra, các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ chẳng bao giờ đưa học vị “PhD” lên danh thiếp của họ và họ không biết cách thể hiện ra ngoài vị thế của mình. Những người được đào tạo bởi các giáo sư kiểu như vậy sẽ chẳng thể nào biết cách đi đứng, nói năng nếu như họ trở thành những quan chức chính phủ… Có vẻ như các công chức Trung Quốc còn biết cách thu hút sự kính trọng của người dân; ngay cả một vị thủ trưởng một văn phòng không mấy quan trọng ở nước tôi còn tỏ ra đường bệ hơn cả Tổng thống Hoa Kỳ. Không có gì phải ngạc nhiên khi người ta nói công dân hạng nhất ở Trung Quốc chỉ xứng với công dân hạng ba ở Mỹ.

Nguồn:
"Phạm Gia Minh dịch từ Tea Leaf Nation một trang mạng liên kết đối tác của tờ Atlantic."

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Năm học mới nghe lại hai từ "Hai không"

CÁI CLIP BÉ NHỎ Kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học đã kết thúc “an toàn, nghiêm túc”. Kết luận đó của ngành giáo dục chưa kịp đưa ra chính thức, thì xẩy ra sự kiện cái clip quay về các hành vi tiêu cực trong thi cử ở trường phổ thông dân lập Đồi Ngô ở Bắc Giang được tung lên mạng. Sau sáu năm kể từ ngày thầy giáo “Người đương thời khốn khổ” Đỗ Việt Khoa làm dậy sóng “hai không”, lần này cái clip bé nhỏ của mấy em học trò quay ở Bắc Giang lại làm sửng sốt nhiều quan chức giáo dục...quan liêu. Dư luận cũng được một phen ngạc nhiên và sửng sốt, không phải vì nội dung hình ảnh và âm thanh của cái clip kia, mà là vì cách hành xử của các quan chức ngành giáo dục và một số cơ quan chức năng.
Sau cả tuần từ khi cái clip nhỏ bé như một...tia sét ấy được tung lên mạng, kết luận của những người đứng đầu ngành giáo dục về kì thi vẫn là “an toàn, nghiêm túc”! Điều đó cũng có nghĩa là kỳ thi sau và kỳ thi sau nữa sự “an toàn, nghiêm túc” này sẽ vẫn được tiếp tục phát huy. Ngoài những người trong hội đồng coi thi Đồi Ngô bị đình chỉ...chấm thi, thì mối quan tâm chủ yếu của các cơ quan chức năng hiện nay là xử lý người tổ chức quay clip và các em học sinh trực tiếp quay clip như thế nào. Bộ trưởng bộ Giáo dục cũng đã phải rất khó khăn, khi phải cân nhắc từng chữ để trả lời báo chí chuyện này. Giám đốc Sở Giáo dục Bắc Giang đã đề nghị cơ quan Công an vào cuộc. Dù nặng hay nhẹ thì sớm muộn các em học sinh và người “chủ mưu” tổ chức ghi hình những tiêu cực trong phòng thi cũng sẽ bị xử lý. Cái clip, đúng hơn cái băng chứa cái clip này thật là bé nhỏ. Nhưng, ở nhiều quốc gia biết tôn trọng sự thật và liêm sỉ, chính cái vật bé nhỏ này, như những con đôminô bé nhỏ sẽ có thể làm đổ nhiều...cái ghế khổng lồ. Ở xứ mình, vì nhiều lý do, ai cũng vô can. Người có nguy cơ bị “can” duy nhất lại chính là những em học trò bé nhỏ quay những clip bé nhỏ ấy! Cũng đúng thôi, vì các em vi phạm quy chế thi... Oái ăm thay, trớ trêu thay, vớ vẩn thay và cũng bi hài thay, đề thi môn văn trong kỳ thi ấy lại là đề thi luận về sự...giả dối!


ST từ "Tạp hóa Faxuca"

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Thanh tra nhân dân

Tưởng rằng mình sẽ được bầu vào thanh tra nhân dân với số phiếu cao nhất ai dè ngược lại. Hơ, một người dám đấu tranh chống tiêu cực mà không vào được thanh tra nhân dân thì người ta hiểu thế nào nhỉ?
Té ra muốn chống tiêu cực không dễ, vào cái ban thanh tra của một cái trường bé xíu mà chẳng được thì làm gì được cho đời nhỉ? Ô hay người ta kêu gọi chống tham nhũng, tiêu cực thế mà người như mình không được tham gia mới buồn lắm thay. Mình tưởng mấy cái chuyện "trù dập" nhau chỉ ở những cấp cao hơn thế mà ở đâu cũng có.
Ta có tham vọng chức quyền gì đâu nhỉ. Mà những cái chức mà phải luồn cúi thì tham làm gì?

Hoàng Khương, thầy Khoa,.. em hiểu nỗi niềm của các vị.
Tại cái lỗi mình quá ngây thơ.
Thạch! Mày nên biết mình là ai chứ