Văn Công Hùng
Lâu rồi hôm kia mới thấy một tờ báo nhắc tới chánh văn phòng Ngô Ngọc Khánh, một thời được phong biệt danh “Khánh loa”, thời ấy anh này nổi như cồn với nhiều câu phát biểu… dựng ngược. Hôm kia thì anh được nhắc khi anh công bố cái tin kỷ luật mấy bố vụ Tiên Lãng mất chức rồi phục chức và giờ lại… mất chức. Mấy bố này trước kia được anh Khánh bảo vệ như bảo vệ… lãnh tụ…
Cái mình ngồi và nghĩ thì là rằng, qua vụ Tiên Lãng này mới thấy cái Trình của cán bộ lãnh đạo ta quả là… oách xà lách.
Này nhé, một bác thì sáng chế ra cái món Gúc Gồ chấm Tiên Lãng làm các vị Goolge thứ thiệt bật ngửa, không biết cái món Tiên Lãng này là món gì mà nó chấm kèm với mình, như lòng lợn chấm… mắm tôm vậy.
Bác khác khẳng định như cột ăn đinh tại hội nghị báo chí rất lớn rằng dân bức xúc phá nhà ông Vươn, trong khi giờ thì khởi tố cả đám quan chỉ đạo phá nhà dân mà bác này không mảy may… bức xúc. Nếu là mình, mình xấu hổ đến mất ăn mất ngủ, chả dám ra ngoài gặp ai.
Bác khác ca ngợi chiến công phối hợp có thể viết thành sách về việc hàng trăm quân tinh nhuệ cưỡng chế mấy anh nông dân, cuối cùng giờ sau gần cả năm trời vẫn lúng túng xử lý không xong mà sách thì vẫn… chưa viết. Nếu là người khác, có khi cũng xấu hổ phết.
Nhiều “tấm gương” khác nữa, mà bình thường thì nó khuất lấp, nhưng đụng việc thì nó… lòi cái dốt, cái sỉ rất… cơ bản của các vị ra. Nhưng điều mình cứ băn khoăn là, sao chả thấy ai sờ vào gáy mình phát, mà vẫn tự tin chém gió phần phật, chả sợ ai, chả chấp ai, coi thiên hạ như rác, thi thoảng vẫn phương phi béo tốt trên báo chí, truyền hình như “phía tây không có gì lạ”…
Mình, có hôm nhậu hơi quá đà, nói năng hơi mất tự chủ tí, sáng sau nhắn tin hoặc điện thoại hỏi từng người, xin lỗi từng người, thế mà vẫn áy náy mãi… Thế nên mãi mình vẫn chỉ là… mình, huhu..
Theo blog VCH
Nguồn quechoa.vn