Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Bài học Nguyễn Văn Khanh

Nguyễn Quang Thân

Vụ Tiên Lãng sau tám tháng nằm im đã nóng trở lại với việc bắt tạm giam ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện và truy tố cho tại ngoại ba bị can khác. Ông Khanh là ai? Tại sao lại là ông Khanh?

Sau vụ cưỡng chế, báo chí viết nhiều về ông Khanh, người từng phản đối cưỡng chế. Báo Nông nghiệp VN viết: “Ông là một trong những cán bộ được lòng dân nhất trong bộ máy chính quyền huyện”. Báo Giáo dục VN: “Trong nhiều năm, ông Khanh đã có những đóng góp không nhỏ để đưa Tiên Lãng trở thành huyện có nền nông nghiệp phát triển. Khi nhắc đến Phó Chủ tịch UBND huyện Nguyễn Văn Khanh, nhiều người dân vẫn dành cho ông sự trân trọng, khác hẳn với những gì họ dành cho ông Lê Văn Hiền”.

Những người cộng tác nói về ông: “Trong số những lãnh đạo của huyện Tiên Lãng, Phó Chủ tịch Khanh là người có năng lực, có tư cách đạo đức tốt, gần dân, biết lắng nghe dân” (PGS-TS Nguyễn Thị Lý Anh, Viện trưởng Viện Sinh học nông nghiệp – theo báo Nông nghiệp VN).

Ông Lương Văn Trong, Phó Chủ tịch Liên chi hội Nuôi trồng thủy sản nước lợ khẳng định: “Cần xem xét những người đứng đầu huyện Tiên Lãng, cụ thể là hai ông Bùi Thế Nghĩa – Bí thư Huyện ủy Tiên Lãng và ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch. Ông Khanh là người phản đối cưỡng chế, không đáng chịu như thế!”. Phần mình, ông Khanh cũng đã viết một bức tâm thư dài nói ông phản đối cưỡng chế, ông không quyết định phá nhà, ông bị oan.

Vậy mà tại sao ông Khanh lại bị bắt, bị tạm giam, mặc nhiên hiện nay được coi là đầu dây vụ án? Người ta đã lật ngược thế cờ!

Có đủ cơ sở để tin rằng, ông Khanh là người tốt, thân dân chứ không xa dân, hiểu được quyền lợi và nguyện vọng của dân, có trình độ, lại nắm được luật pháp nên ít nhất từ 2010, khi Huyện ủy, UBND Huyện Tiên Lãng có chủ trương cưỡng chế thu hồi đất của gia đình ông Vươn, ông Khanh đã phản đối chủ trương này. Tuy nhiên ông Bí thư và ông nguyên Chủ tịch UBND Huyện tên Hiền vẫn khăng khăng cưỡng chế. Khi thực thi, với cái mẹo “gậy ông đập lưng ông”, những kẻ mưu cao vẫn ép được ông Khanh làm trưởng ban chỉ đạo. Ông đành ngậm đắng nuốt cay nhận nhiệm vụ vì ý thức tổ chức.

Vụ cưỡng chế động trời xảy ra, bị Thủ tướng kết luận là trái pháp luật, cả chủ trương thu hồi đất lẫn thực thi cưỡng chế. Hơn 50 cán bộ thành phố và huyện, xã bị kỷ luật. Chủ tịch và ông phó đều bị cách chức. Công luận phải chờ đợi tám tháng trời để rồi nhận được tin mới là chỉ mình ông Khanh bị tạm giam. Cái tin này không chỉ riêng ông Khanh sửng sốt!

Sửng sốt vì ông Khanh là người phản đối chủ trương làm sai pháp luật lại bị giam cầm, trong khi những thủ phạm chính gây ra cơ sự thì vẫn nhởn nhơ. Ông Khanh có thể là người tốt nhưng chưa phải là cái tốt đúng nghĩa. Ông mới có tấm lòng với dân, có nhận thức đúng, nhưng ông không có gan bảo vệ cái mình cho là đúng đến cùng. Không hiểu sao, là một ông phó chủ tịch huyện mà cho đến bây giờ, theo công an Hải Phòng, không hề có một văn bản nào chứng minh ông Khanh phản đối cưỡng chế! Vậy là ông chỉ nói trong xó, không dám viết ra, không dám đề đạt, phản biện, phải chăng vì sợ? Sợ cái gì? Sợ mất chức? Sợ mang tiếng chống đối? Rồi khi một kế hoạch khá hoàn hảo gài ông vào cái bẫy trưởng ban cưỡng chế, ông lại không đủ can đảm để thẳng thừng chối từ. Vì việc được giao trái với quan điểm của ông, vì không thể phản bội lại mình và nhân dân, ông có thể từ chức ngay, về làm một anh kỹ sư nông nghiệp được dân yêu. Nhưng lần nữa ông lại đầu hàng những kẻ muốn mượn tay ông để làm sai pháp luật. Chính ông tự chui đầu vào cái bẫy tình ngay mà lý gian được những bộ tim óc tăm tối giăng ra. Ôi, đó là bài học lớn cho ông Khanh và tất cả chúng ta.

Giá như ông Khanh học được chút sĩ khí của Chu Văn An hay bí thư Kim Ngọc, chẳng thà quyết bảo vệ cái đúng mà về vườn chứ không ngoan ngoãn, cả nể hay khiếp nhược với cái sai, thì có thể vụ Tiên Lãng với bao hệ lụy chưa chắc đã xảy ra…

Theo báo PN Tp HCM


PS:Có tấm lòng với dân nhưng không dám đấu tranh với sai phạm cấp trên, gián tiếp làm hại dân và hại cả bản thân. Sống là phải cương trực chứ đừng sợ gì bọn cường hào đó

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Thư khẩn của GS Tương Lai về tư liệu giả mạo đang lưu truyền trên mang

NQL: Mình đã đọc bức thư giả mạo ( tại đây), trong đó có đoạn: ”Vậy mà, nhiều bạn trẻ nói chung và Phương Uyên nói riêng đã không tự soi mình, lại đi làm tay sải cho những thành phần bất hảo ở hải ngoại, nhận những đồng tiền USD và trở thành công cụ cho hoạt động chống dối Việt Nam, thương lăm thay.”…”Thì việc theo kiểu cách như Công An ta vừa bắt cô sinh viên 20 tuổi Phương Uyên cùng lứa tuổi với chúng tôi dạo ấy nhưng thông báo hơi trễ cũng bình thường thôi, vì Phương Uyên có tội thực sự.” … Thật kinh tởm. Không rõ ai làm bức thư giả mạo này? Lũ mất dạy hay cái gọi là ” bằng các biện pháp nghiệp vụ” ?

Kính gửi các anh chị, các vị đã ký tên vào THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC NGÀY 30.10.2012 VỀ VỤ CÔNG AN BẮT GIỮ CHÁU PHƯƠNG UYÊN TRÁI PHÁP LUẬT,

Vừa qua tôi nhận được email của một người bạn cho biết là trên mạng hiện lan truyền một tư liệu GIẢ MẠO THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC của chúng ta, đứng tên 74 người trong số những người đã ký tên vào THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC NGÀY 30.10.2012 nhằm xuyên tạc nội dung của bức thư nói trên [ tôi xin đính kèm bức thư giả mạo nói trên trong file đính kèm, và để nhận ra những nội dung xuyên tạc một cách bỉ ổi và lố bịch của kẻ làm nên sản phẩm giả mạo nói trên, tôi sơ bộ bôi vàng những chỗ xuyên tạc và thêm bớt trắng trợn vào nội dung bức thư của chúng ta để thuận tiện cho các anh chị và các vị nhân biết].

Tôi đề nghị NHỮNG NGƯỜI BỊ GHI TÊN VÀO BỨC THƯ GIẢ MẠO NÓI TRÊN, NẾU CÓ ĐIỀU KIỆN THÌ LÊN TIẾNG PHẢN ĐỐI THỦ ĐOẠN XẤU XA NÓI TRÊN. Nếu thấy cần thiết, xin đề nghị quý anh chị và các vị gửi đến các địa chỉ sau đây, BAUXIT1 VIETNAM”, “NGƯỜI LÓT GẠCH” VÀ “VIETSTUDIES, là những nơi đã đưa tin chính thức về THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC CỦA CHÚNG TA . Tôi trân trọng đề nghị “BAUXIT1 VIETNAM”, “NGƯỜI LÓT GẠCH” VÀ “VIETSTUDIES” đưa tin rộng rãi càng sớm càng tốt nhằm giúp công luận tránh bị lừa bởi bứcTHƯ GIẢ MẠO nói trên.

Thân kính,

Tương Lai

Mình không đăng thư giả mạo vì sợ bẩn blog, ai muốn đọc hãy vào đây: Thư giả mạo!

Thư được dẫn theo blog NLG
Theo quechoa.vn

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2012

Thua cả 'giáo Thứ'!



Từ một chính sách bất cập của ngành giáo dục - vấn đề lương bổng và những chế độ đãi ngộ dành cho nhà giáo, chính là nguyên nhân gây ra nhiều hệ lụy thậm chí là những tiêu cực đáng xấu hổ trong ngành giáo dục hiện nay.

Chuyện xưa
Trước năm 1945, có một thầy giáo tên là Thứ làm nghề dạy học ở một ngôi trường tư thục. Cuộc sống của thầy giáo Thứ thời ấy vô cùng khó khăn, vất vả (thầy giáo Thứ có lần tự nói về mình là "giáo khổ trường tư" vì bị quan lại và bị chủ trường bóc lột).

Tuy cuộc sống nghèo khó vất vả nhưng lương hàng tháng mà thầy giáo Thứ nhận được vẫn có thể nuôi sống vợ con ở quê. Đặc biệt, thầy giáo Thứ vẫn có tiền để thuê và nuôi "một thằng người" ở trong nhà để sai vặt. Thầy không bao giờ phải xách giỏ ra chợ để rồi đi mặc cả từng đồng, từng cắc với mấy bà "hàng rau, hàng cá" vì mọi chuyện đã có thằng người ở lo hết.

Thầy giáo Thứ cũng không phải tìm mối dạy kèm dạy thêm chỗ nọ chỗ kia... Thời gian để làm những chuyện vặt vảnh ấy, thầy giáo Thứ dành hết cho việc đọc sách, nghiên cứu soạn bài dạy học ở trường.

Đáng nói hơn nữa, dù là dạy một ngôi trường tư, quanh năm chẳng thấy có thanh tra Phòng, Sở, Bộ... nào yêu cầu phải dạy thế này, dạy thế kia, giáo án phải soạn làm sao; hàng năm viết "sáng kiến kinh nghiệm", đăng ký giáo viên dạy giỏi cấp huyện, tỉnh, quốc gia thê nào...

Vậy mà chỉ sau một năm dạy học thầy giáo Thứ đã giúp cho số lượng học sinh đăng kí vào trường của thầy tăng gấp đôi (nhờ "số học trò đỗ bằng tốt nghiệp so với những năm trước tăng vọt hẳn lên"). Vì vậy mà lúc bấy giờ, tuy cuộc sống khó khăn vất vả nhưng trong mắt của người đời và xã hội, những người như thầy giáo Thứ vẫn rất được kính nể, trọng vọng.

Hẳn quý vị sẽ thắc mắc câu chuyện này có thật không? Xin thưa rằng, câu chuyện này là hoàn toàn có thật. Nếu quý vị nào không tin xin về đọc lại tiểu thuyết "Sống mòn" của nhà văn Nam Cao sáng tác trước năm 1945, mà theo nhiều nhà nghiên cứu văn học, thì đó là câu chuyện mang bóng dáng đời tư của chính nhà văn Nam Cao lúc bấy giờ.

Chuyện nay


Một hôm, người viết bài này tình cờ gặp lại đứa học trò cũ. Qua trò chuyện hỏi thăm, mới biết sau gần hai năm ra trường, em mới được trở thành giáo viên chính thức (trước đây chỉ là giáo viên hợp đồng) ở một ngôi trường huyện.

Nhưng chua chát thay, để được làm ông "giáo khổ trường công" ấy, đứa học trò cũ phải mất 45 triệu (lẽ ra là tròn 40 triệu sau nhiều lần thương thảo, cò kè "bớt một thêm hai" với những người có trách nhiệm trong ngành giáo dục địa phương. Nhưng vì phải qua "môi giới" nên phải lót tay trước 5 triệu coi như tiền "cà phê cà pháo"!)

Nhận được quyết định bổ nhiệm của Sở em mừng hết lớn thầy ơi! Kệ, coi như em làm không công một vài năm vậy! Thà vậy còn hơn chứ loay hoay ở ngoài chẳng biết làm gì nuôi vợ con, em oải quá! Cũng may là nhờ bạn bè, người thân nội ngoại hai bên, mỗi người một ít góp vào cho mượn nếu không chắc em... tiêu!

Nghe đứa học trò cũ nói "nhận được quyết định bổ nhiệm của Sở em mừng hết lớn" mà muốn rơi nước mắt. Chợt nhớ lại dịp nhà trường tổ chức phát bằng tốt nghiệp cho sinh viên, lúc lân la hỏi chuyện các em đã xin việc ở đâu chưa (như một lời thăm hỏi trước lúc thầy trò chia tay). Một em nói: Giờ xin việc khó quá thầy ơi! Em rất muốn xin đi dạy học vì đó là ước mơ của em nhưng ở quê em người ta bảo thẳng thừng: Muốn vô phải có vài chục triệu!

Nghe vậy một em khác chen vào: Vậy là may rồi đó thầy, ở quê em ngoài Bắc người ta đòi gần cả trăm triệu!

Thử so sánh...

Những "chuyên gia văn học" khi đánh giá tiểu thuyết "Sống mòn" của Nam Cao cho rằng, qua Sống mòn Nam Cao muốn lên tiếng "tố cáo xã hội" đương thời đã vô lương tâm và thiếu trách nhiệm đẩy những người trí thức (thầy giáo Thứ) vào bi kịch của lối "sống mòn" - lối sống của những kẻ "chết trong lúc đang sống"...

Ở đây, người viết không bàn đến chuyện đúng sai, thuyết phục hay không thuyết phục về những đánh giá này, mà chỉ muốn làm một phép so sánh để mọi người có thể hiểu rõ hơn tình cảnh của đại bộ phần thầy, cô giáo trong xã hội ta hiện nay qua hai câu chuyện trên.

Trong cái nhìn so sánh này, có thể nói, đời sống (cả về "vật chất" lẫn "tinh thần") của mấy triệu thầy cô giáo ở bậc phổ thông hiện nay ở nước ta vất vả và thảm hại hơn rất nhiều nếu so với thầy giáo Thứ trong tiểu thuyết Sống mòn của Nam Cao trước 1945.

Bởi lẽ: Thứ nhất, các thầy cô giáo hiện nay nếu muốn thỏa mãn cái ước mơ của mình, muốn có công ăn việc làm (để không lãng phí bốn năm trời ngồi trên giảng đường đại học), trước đó họ buộc làm cái điều mà họ không bao giờ ngờ tới, đó là "chung chi" cho những "người có trách nhiệm"?

Dĩ nhiên không phải tất cả các thầy cô giáo đều như thế, nhưng phải thừa nhận đây là vấn đề có thật - một xu hướng chung rất đáng buồn trong xã hội ta hiện nay: Muốn có việc hoặc là nhờ "quen biết" hoặc qua "chung chi" hay còn gọi là "chạy việc".

Thứ hai, dù tất cả đều biết rất rõ là lương bổng của nghề giáo chỉ "ba cọc ba đồng", tằn tiện lắm cũng chỉ nuôi sống bản thân (chứ đừng nói gì đến nuôi vợ con hay dư dả hơn là thuê người làm như thầy giáo Thứ trong Sống mòn), nhưng người ta vẫn cứ phải bằng mọi cách để chen chân vào.

Có thể nói, bi kịch của các thầy cô giáo chính là ở chỗ này, dù biết con đường phía trước đầy chông gai nhưng vì nhu cầu sinh tồn họ không còn cách lựa chọn nào khác là phải thỏa hiệp với những cái xấu, cái giả dối, cái tiêu cực trong cuộc sống.

Hệ lụy tất yếu

Có thể thấy, với không ít giáo viên ngay từ lúc mới vào nghề đã phải cắn răng mà "chung chi" để có việc làm. Đó là một cú sốc nhưng đồng thời cũng là nguyên nhân làm họ sa ngã, trượt ngã của họ về sau.

Một suy nghĩ, một toan tính đầy thực dụng tất yếu sẽ nảy sinh, một khi họ trở thành giáo viên chính thức, họ sẽ phải hành xử thế nào, để "bù đắp" lại những khoản "chung chi" trước đó cũng như để trang trải cuộc sống, vì lương bổng hàng tháng của nghề giáo quá eo hẹp?

Việc xoay sở để tìm cách dạy thêm hoặc tệ hơn nữa là nhận tiền "bồi dưỡng" từ phụ huynh học sinh cũng là điều tất yếu sẽ xảy ra nếu như họ không đủ dũng khí; không đủ bản lĩnh để từ chối. Những việc ấy, lúc đầu chỉ đơn giản nhằm trang trải cho cuộc sống khó khăn, nhưng sau nhiều lần như thế sẽ trở thành nếp nghĩ, thành thói quen không dễ gì rứt ra được.

Cho nên mới có chuyện, không ít người tuy cuộc sống đã đầy đủ rồi, nhưng vẫn không sao vượt qua sự cám dỗ, là những khoản thù lao béo bở từ buổi dạy thêm tại nhà; vẫn không biết xấu hổ để liên tục nhận tiền "bồi dưỡng" từ phía cha mẹ học sinh.

Đến đây có thể nói, bản thân là giáo viên, là những nhà quản lý giáo dục mà cuộc sống riêng tư "nhếch nhác" như thế thì làm sao các em học sinh tin vào những "những tấm gương sáng", "những bài học đạo đức", "bài học làm người" gì đó?

Đây có thể nói là cái hệ lụy đau lòng nhất của chính sách lương bổng và đãi ngộ dành cho giáo viên cũng như xu hướng muốn có việc phải "chung chi" trong ngành giáo dục hiện nay.

Nếu sắp tới đây, ngành giáo dục tiến hành cải cách toàn diện, nhưng không có cái nhìn sâu xa thấu đáo những vấn đề trên, thì việc cải cách này rất có nguy cơ rơi vào cái lối mòn của những lần cải cách trước đó.
Không dừng lại ở đó, làm giáo viên mà suốt ngày phải đầu tắt mặt tối, bất chấp quy định của ngành, bất chấp cái sĩ diện và lòng tự trọng của "cái nghề cao quý" để tìm cách mưu sinh thì thời gian đâu nữa giành cho việc đầu tư nghiên cứu phục vụ giảng dạy?

Trong cuộc sống, thực ra việc rèn luyện tri thức, rèn luyện trí lực của con người cũng giống như rèn luyện thể lực, rèn luyện sức khỏe. Nếu chúng ta không luyện tập thường xuyên thì lâu dần đâu óc, trí não cũng sẽ trở nên chai lỳ, xơ cứng.

Cho nên với nghề giáo, việc mỗi thầy cô giáo phải dành thật nhiều thời gian cho việc đọc sách trau dồi và rèn luyện trí lực là điều rất quan trọng. Vậy mà vì cuộc sống, hoặc vì áp lực sự vụ hành chính trong trường học, ngày nay các thầy cô giáo ở phổ thông gần như không còn thời gian để làm những điều ấy.

Không ít các thầy cô giáo quanh năm chẳng đụng đến một quyển sách, chẳng đọc thêm một quyển sách nào ngoài những tài liệu và những quyển sách giáo khoa mà Bộ GD và ĐT đã ban hành.

Thử hỏi rèn luyện trí lực như thế thì làm sao việc dạy học đạt hiệu quả? Làm sao có thể phản ứng và xử lý tốt các tình huống sư phạm nảy sinh từ phía học sinh do những tác động của cuộc sống xã hội mà ra.

Từ góc nhìn này có thể thấy, tất cả những phong trào mang tính bề nổi mà ngành giáo dục đã và đang phát động như: "Đổi mới phương pháp giảng dạy", "viết sáng kiến kinh nghiệm"... với ý nghĩ nâng cao hiệu quả và chất lượng dạy học, thực ra chỉ góp phần... gây lãng phí thời gian và tiền bạc của Nhà nước mà thôi.

Vì sao như vậy? Câu trả lời là, suy cho cùng những cái gọi là "phương pháp mới" hay những "sáng kiến kinh nghiệm" gì gì đó, đều trở nên vô nghĩa nếu như cái cái nền tảng kiến thức, tri thức của giáo viên ngay từ đầu đã hỏng, lại không được thường xuyên trau dồi.

Trong dạy học, tuy "phương pháp" là vấn đề rất quan trọng nhưng cái quan trọng hơn vẫn là nền tảng kiến thức, tri thức của người dạy. "Phương pháp" có thể tiếp thu qua một hai buổi tập huấn nhưng kiến thức, tri thức thì phải học tập thường xuyên và lâu dài.

"Phương pháp" và tri thức trong trường hợp này có thể nói, cũng giống như người đầu bếp và miếng thịt mà anh ta chuẩn bị chế biến. Một miếng thịt ngon, không bị ôi thiu, dù cho tay nghề của người đầu bếp có kém đi nữa thì vẫn có thể ăn được.

Còn một khi miếng thịt đã ôi thiu rồi dù là một đầu bếp trứ danh cũng không thể nào thay đổi được miếng thịt đã ôi thiu kia.

Hơn nữa, trong dạy học, bất cứ một "phương pháp" nào nếu không trải qua quá trình cọ xát của tư duy, không làm cho tư duy người học ngày một năng động hơn thì cũng đều không có giá trị.

"Phương pháp" suy cho cùng chính là cách con người ta tư duy về đối tượng, chứ "phương pháp" không phải là là những "kỹ năng", "kỹ thuật", những "phương pháp cơ học" như cách nghĩ của không ít nhà quản lý giáo dục hiện nay.

Đó cũng là lý do vì sao thời gian qua, mặc dù ngành giáo dục năm nào cũng tuyên truyền phát động phong trào"đẩy mạnh đổi mới phương pháp dạy học". Hầu hết các giáo viên phổ thông trên cả nước đều được các "chuyên gia phương pháp" tập huấn, truyền đạt nhiều "phương pháp dạy học mới".

Đó là chưa kể có hàng trăm công trình, đề tài khoa học, luận án thạc sĩ, tiến sĩ về "đổi mới phương pháp dạy học" ở các viện, trường đại học (với lời nhận xét, đánh xuất sắc) tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian và tiền bạc của Nhà nước, nhưng chất lượng giáo dục phổ thông nói chung vẫn cứ "giẫm chân tại chỗ"!?

Nói điều này để thấy rằng, từ một chính sách bất cập của ngành giáo dục - vấn đề lương bổng và những chế độ đãi ngộ dành cho nhà giáo, chính là nguyên nhân gây ra nhiều hệ lụy thậm chí là những tiêu cực đáng xấu hổ trong ngành giáo dục hiện nay.

Nếu sắp tới đây, ngành giáo dục tiến hành cải cách toàn diện, nhưng không có cái nhìn sâu xa thấu đáo những vấn đề trên, thì việc cải cách này rất có nguy cơ rơi vào cái lối mòn của những lần cải cách trước đó.

Tức là cùng lắm cũng chỉ đề ra được những giải pháp có tính đối phó, "chữa cháy" nhất thời mà thôi. Việc cải cách giáo dục khi ấy sẽ khó mà thành công như mong muốn của toàn xã hội.

Nguyễn Trọng Bình