Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012
GIÁO SƯ
Công Nông
- Bác Nông này, học đến giáo sư, tiến sỹ chắc là khó lắm nhỉ?
- Cha của khó là đằng khác. Mấy vạn người mới được một người. Không tin chú mày cứ...thử coi?
- Chuyện giáo sư, tiến sỹ mà bác lại bảo em thử như thử...phát thuốc lào không bằng.
- Đấy, có thế chú mày mới quý học vấn. Chú mày biết không thế giới người ta coi các chỉ số như số sinh viên, số bác sỹ, số tiến sỹ, số giáo sư...trên dân số là những thước đo đẳng cấp khoa học của các nước đấy.
- Việt Nam mình chắc không đến nỗi nào bác nhỉ?
- À, thì..., là...., mà cũng không đến nỗi.
- Sao bác có vẻ thiếu tự tin thế? Mình ít lắm à?
- À không. Về mặt số lượng thì ta cũng thuộc hàng khủng. Ta có hàng nghìn viện nghiên cứu, trường đại học, hàng trăm nghìn thạc sỹ, tiến sỹ, đặc biệt có tới 9000 giáo sư, phó giáo sư. Chú mày thấy thế không oai à?
- Đúng là cũng tự hào thật. Đất nước mình từ chỗ tuyệt đại bộ phận mù chữ mà nay được như thế...
- Đúng quá đi chứ. Họ là bộ mặt trí tuệ của quốc gia đấy.
- Nhưng mà em cũng có chút băn khoăn, ngoài việc làm “bộ mặt trí tuệ quốc gia” như bác nói, thì các giáo sư, tiến sỹ của ta còn làm gì nữa?
- Ô hay! Đã là giáo sư, tiến sỹ thì làm gì chả được. Mà sao chú mày hỏi lạ thế?
- Thì em đọc báo thấy từ năm 2006 – 2010, Việt Nam chỉ có 5 bằng sáng chế được đăng ký tại Mỹ, trung bình mỗi năm có 1 bằng sáng chế. Đặc biệt, năm 2011, chúng ta không có bằng sáng chế nào được đăng ký.
- Có chuyện đó thật sao? Ồ, mà chú mày can tội cứ cho Mỹ là nhất. Không đăng ký sáng chế ở Mỹ thì ta đăng ký ở... Lào cũng được chứ sao?
- Hình như ở Lào cũng không có đâu, bác ạ.
- Sao chú mày biết?
- Thì em nghĩ nếu đăng ký ở Lào thì chắc là trình độ cũng sàn sàn như ta, ví như sáng chế ra máy cắt cỏ, băm bèo, bóc lạc, hay thái thuốc lào, đóng gạch “tap lô”.... Ấy thế mà lâu nay em toàn thấy những thứ này là do mấy bác nông dân sáng chế. Thậm chí mọi năm có mấy bác “Hai Lúa” trong nam còn chế tạo cả máy bay lên thẳng. Việc này lẽ ra phải do giáo sư, tiến sỹ làm chứ?
- Chú mày cũng đừng nên cực đoan quá. Không sáng chế, không phát minh, thì giáo sư, tiến sỹ làm việc khác...
- Thế họ làm gì?
- Đã bảo là giáo sư, tiến sỹ thì làm gì chả được, có vị còn làm cả “thơ thần” dự giải Nô ben đấy thôi. Nhưng, nghề mà họ làm nhiều nhất là nghề ...lãnh đạo. Chú mày không thấy đội ngũ cán bộ lãnh đạo quản lý các cấp của ta trùng trùng tiến sỹ, điệp điệp giáo sư đó sao? Tỷ lệ lãnh đạo là giáo sư, tiến sỹ tớ dám cá là nước ta đứng đầu thế giới. Chú nên biết ta có 9000 giáo sư, phó giáo sư, nhưng chỉ có gần một phần ba trong số đó là làm nghiên cứu và giảng dạy thôi. Hai phần ba còn lại không nghiên cứu, giảng dạy thì lấy đâu ra sáng chế, phát minh.
- Hay nhỉ! Không sáng chế, không phát minh, không nghiên cứu, không giảng dạy, thật đúng là “đêm nằm nghĩ mãi không ra/ cớ sao lại gọi ông là...giáo sư?”
Nguồn: tạp hóa Faxuca
Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012
Ai tin Thủ tướng giơ tay lên?
Trưa nay báo mạng cả lề phải lẫn lề trái đưa tin rần rần Thủ tướng xin lỗi vì những yếu kém của Chính phủ ( Tại đây): “Với trọng trách là Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng, tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành”.
Ts Nguyễn Xuân Diện bình luân tức thì ( tại đây): “Trước hết, cũng xin thành thật hoan nghênh Thủ tướng đã nhận ra lỗi lầm, yếu kém của mình và của Chính phủ, đã mạnh dạn xin lỗi Dân tại Quốc hội. Tuy nhiên, những lời xin lỗi lúc này đều đã muộn. Dân muốn Thủ tướng và Chính phủ những hành động cụ thể! Chứ cứ Vi Na Xin thì Vi Na Like mãi…cũng chán! Một Thủ tướng, một chính phủ yếu kém mà còn vận hành thì gây nên tổn thất, đau thương hơn nữa cho đất nước.”
Mình cũng hoan nghênh lời xin lỗi của Thủ tướng nhưng… e hèm, nhưng mà…
Mình nhớ trước đây vụ Vinashin Thủ tướng cũng nhận lỗi. Nhưng sau đó tại một diễn đàn doanh nghiệp ông nói đại ý: vì trách nhiệm người đứng đầu chính phủ thì ông nhận lỗi thôi chứ ông chẳng ra quyết định nào sai cả. Trước đây nữa ông cũng nói đại ý nếu không chống được tham nhũng thì ông sẽ từ chức. Bây giờ tham nhũng cao như núi dài như sông, chẳng thấy ông từ chức, một lời xin lỗi cũng không.
Đào Tuấn bình rất hay ( tại đây):”Nhận lỗi về chỉ đạo, điều hành, tuy nhiên, báo cáo chính phủ về tình hình KT-XH lại toàn màu hồng, lại tràn đầy sự lạc quan và rất nhiều hứa hẹn.” Mình có hỏi Nguyễn Vạn Phú, ông nhà báo này rất sành kinh tế, có thể nói sành nhất trong những nhà báo sành kinh tế, là: kinh tế nước mình có cửa nào sáng không? Phú thở dài lắc đầu, nói không, hoàn toàn không anh ạ. Đành phải nói thật với nhau như thế.
Vì rứa nên sau lời xin lỗi là báo cáo về tình hình KT-XH “toàn màu hồng, lại tràn đầy sự lạc quan và rất nhiều hứa hẹn.” thì có nên tin không nhi?
Ai tin Thủ tướng giơ tay lên?
Ai giơ thì giơ, mình không giơ. Mình không tin, hoàn toàn không. Xin thành thật khai báo.
Nguyễn Quang Lập
Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012
Tội dân to lắm
Lâu nay nghe nói dân là ông chủ các quan là đày tớ, bổn phận của đày tớ tất nhiên là phải vì nhân dân mà phục vụ. Phục vụ dân không được là lỗi của các quan. Lại nghe nói các quan từ nhân dân mà ra, tức nhân dân là gốc, sung sướng tự hào vô cùng. Hóa ra không phải thế, dân thật lắm tội, cái gì cũng do dân gây ra vì dân mà sinh chuyện.
Này nhé, dự án tàu cao tốc tốn kém mấy chục tỉ đô la, chưa làm đã thấy lỗ, dân vỗ tay hoan hô Quốc hội sáng suốt đình chỉ dự án này. Ông nghị Trần Tiến Cảnh ( đại biểu tỉnh Hà Nam) nói như đinh đóng cột: “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc”, tức dân phản đối dự án tàu cao tốc là vì chỉ số IQ của dân không cao. Dốt thì dựa cột mà nghe phản đối cái nỗi gì.
Này nhé, dân mong có luật biểu tình để được xuống đường biểu tình chống quân xâm lược, ông nghị Hoàng Hữu Phước phản đối ngay tức khắc, bảo rằng: “Chưa cần luật biểu tình vì dân trí ta còn thấp”.
Này nhé, ngân hàng đổ bể tùm lum dân kêu không biết gửi tiền vào đâu, thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình cười cho, bảo rằng:“Do dân trí, tập quán việt Nam chưa cao như một số nước, rất nhiều người dân hiện nay đi gửi tiền nhưng cũng không để ý đó là ngân hàng tốt hay xấu.”
Này nhé, động đất ở khu vực đập thủy điện sông tranh 2 lên tới 3,8 độ richter, dân sợ hãi kêu rên, tiến sĩ Viện Vật lý địa cầu Ngô Thị Lư mắng cho: ““Người dân kém hiểu biết, mới nghe động đất là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ dạc bỏ chạy”.
Này nhé, này nhé, này nhé… ôi tội dân vô vàn không sao kể xiết. Giao thông tắc nghẽn, tai nạn giao thông là do dân không có ý thức. Nhiều người khiếu kiện, biểu tình đám nhỏ đám to là do dân không nắm pháp luât. Lũ lụt đường phố, Hà Nội thành Hà Lội dân kêu ca là do dân hay ỷ lại. Giá điện tăng, giá xăng tăng, dân phản đối là do dân thiếu lòng yêu nước. Lo vỡ đập sông Tranh 2 dân kêu thấu tận trời xanh là vì dân không biết hy sinh.Đến nỗi bác sĩ ăn tiền cũng do dân cả gan đút lót, các quan ăn hối lộ vì dân đưa hối lộ.
Mới đây nhất dân thêm một tội nữa. Chủ tịch thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo kêu ca: “dân đi khiếu kiện là bày tỏ nguyện vọng cá nhân, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, cầm khẩu hiệu đòi đất đã “làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao”. Làm xấu Thủ đô là do dân đi khiếu kiện mặc áo Quốc kỳ và cầm khẩu hiệu rõ ràng là cái tội tày đình xưa nay hiếm, kinh quá kinh quá!
Chợt nhớ bài thơ Cách chức nhân dân của Bertolt Brecht viếtnăm 1953, sau vụ “biểu tình khiếu kiện của dân” ở Cộng hòa dân chủ Đức XHCN: “Sau cuộc nổi dậy tháng Sáu ngày mười bảy/Bí thư Hội Nhà văn cho rảitruyền đơn ở Đại lộ Stalin/Nói nhân dân đã đánh tuột lòng tin của chính phủ./ Chỉ có cách lao độnggấp đôi/ Mới mong khôi phục lại./Sao chính phủ không cách chức nhân dân/Và bầu một nhân dân khác/Có phải tiện hơn không?”
Ý tưởng Bertolt Brecht rất hay thưa ông Nguyễn Thế Thảo và hết thảy các quan đã từng kết tội dân. Tội dân to lắm, cần phải “cách chức nhân dân và bầu một nhân dân khác”. Khẩn cấp khẩn cấp!
Nguyễn Quang Lập
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)