Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Ai tin Thủ tướng giơ tay lên?



Trưa nay báo mạng cả lề phải lẫn lề trái đưa tin rần rần Thủ tướng xin lỗi vì những yếu kém của Chính phủ ( Tại đây): “Với trọng trách là Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng, tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành”.

Ts Nguyễn Xuân Diện bình luân tức thì ( tại đây): “Trước hết, cũng xin thành thật hoan nghênh Thủ tướng đã nhận ra lỗi lầm, yếu kém của mình và của Chính phủ, đã mạnh dạn xin lỗi Dân tại Quốc hội. Tuy nhiên, những lời xin lỗi lúc này đều đã muộn. Dân muốn Thủ tướng và Chính phủ những hành động cụ thể! Chứ cứ Vi Na Xin thì Vi Na Like mãi…cũng chán! Một Thủ tướng, một chính phủ yếu kém mà còn vận hành thì gây nên tổn thất, đau thương hơn nữa cho đất nước.”

Mình cũng hoan nghênh lời xin lỗi của Thủ tướng nhưng… e hèm, nhưng mà…

Mình nhớ trước đây vụ Vinashin Thủ tướng cũng nhận lỗi. Nhưng sau đó tại một diễn đàn doanh nghiệp ông nói đại ý: vì trách nhiệm người đứng đầu chính phủ thì ông nhận lỗi thôi chứ ông chẳng ra quyết định nào sai cả. Trước đây nữa ông cũng nói đại ý nếu không chống được tham nhũng thì ông sẽ từ chức. Bây giờ tham nhũng cao như núi dài như sông, chẳng thấy ông từ chức, một lời xin lỗi cũng không.

Đào Tuấn bình rất hay ( tại đây):”Nhận lỗi về chỉ đạo, điều hành, tuy nhiên, báo cáo chính phủ về tình hình KT-XH lại toàn màu hồng, lại tràn đầy sự lạc quan và rất nhiều hứa hẹn.” Mình có hỏi Nguyễn Vạn Phú, ông nhà báo này rất sành kinh tế, có thể nói sành nhất trong những nhà báo sành kinh tế, là: kinh tế nước mình có cửa nào sáng không? Phú thở dài lắc đầu, nói không, hoàn toàn không anh ạ. Đành phải nói thật với nhau như thế.

Vì rứa nên sau lời xin lỗi là báo cáo về tình hình KT-XH “toàn màu hồng, lại tràn đầy sự lạc quan và rất nhiều hứa hẹn.” thì có nên tin không nhi?

Ai tin Thủ tướng giơ tay lên?

Ai giơ thì giơ, mình không giơ. Mình không tin, hoàn toàn không. Xin thành thật khai báo.

Nguyễn Quang Lập

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Tội dân to lắm



Lâu nay nghe nói dân là ông chủ các quan là đày tớ, bổn phận của đày tớ tất nhiên là phải vì nhân dân mà phục vụ. Phục vụ dân không được là lỗi của các quan. Lại nghe nói các quan từ nhân dân mà ra, tức nhân dân là gốc, sung sướng tự hào vô cùng. Hóa ra không phải thế, dân thật lắm tội, cái gì cũng do dân gây ra vì dân mà sinh chuyện.

Này nhé, dự án tàu cao tốc tốn kém mấy chục tỉ đô la, chưa làm đã thấy lỗ, dân vỗ tay hoan hô Quốc hội sáng suốt đình chỉ dự án này. Ông nghị Trần Tiến Cảnh ( đại biểu tỉnh Hà Nam) nói như đinh đóng cột: “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc”, tức dân phản đối dự án tàu cao tốc là vì chỉ số IQ của dân không cao. Dốt thì dựa cột mà nghe phản đối cái nỗi gì.

Này nhé, dân mong có luật biểu tình để được xuống đường biểu tình chống quân xâm lược, ông nghị Hoàng Hữu Phước phản đối ngay tức khắc, bảo rằng: “Chưa cần luật biểu tình vì dân trí ta còn thấp”.

Này nhé, ngân hàng đổ bể tùm lum dân kêu không biết gửi tiền vào đâu, thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình cười cho, bảo rằng:“Do dân trí, tập quán việt Nam chưa cao như một số nước, rất nhiều người dân hiện nay đi gửi tiền nhưng cũng không để ý đó là ngân hàng tốt hay xấu.”

Này nhé, động đất ở khu vực đập thủy điện sông tranh 2 lên tới 3,8 độ richter, dân sợ hãi kêu rên, tiến sĩ Viện Vật lý địa cầu Ngô Thị Lư mắng cho: ““Người dân kém hiểu biết, mới nghe động đất là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ dạc bỏ chạy”.

Này nhé, này nhé, này nhé… ôi tội dân vô vàn không sao kể xiết. Giao thông tắc nghẽn, tai nạn giao thông là do dân không có ý thức. Nhiều người khiếu kiện, biểu tình đám nhỏ đám to là do dân không nắm pháp luât. Lũ lụt đường phố, Hà Nội thành Hà Lội dân kêu ca là do dân hay ỷ lại. Giá điện tăng, giá xăng tăng, dân phản đối là do dân thiếu lòng yêu nước. Lo vỡ đập sông Tranh 2 dân kêu thấu tận trời xanh là vì dân không biết hy sinh.Đến nỗi bác sĩ ăn tiền cũng do dân cả gan đút lót, các quan ăn hối lộ vì dân đưa hối lộ.

Mới đây nhất dân thêm một tội nữa. Chủ tịch thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo kêu ca: “dân đi khiếu kiện là bày tỏ nguyện vọng cá nhân, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, cầm khẩu hiệu đòi đất đã “làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao”. Làm xấu Thủ đô là do dân đi khiếu kiện mặc áo Quốc kỳ và cầm khẩu hiệu rõ ràng là cái tội tày đình xưa nay hiếm, kinh quá kinh quá!

Chợt nhớ bài thơ Cách chức nhân dân của Bertolt Brecht viếtnăm 1953, sau vụ “biểu tình khiếu kiện của dân” ở Cộng hòa dân chủ Đức XHCN: “Sau cuộc nổi dậy tháng Sáu ngày mười bảy/Bí thư Hội Nhà văn cho rảitruyền đơn ở Đại lộ Stalin/Nói nhân dân đã đánh tuột lòng tin của chính phủ./ Chỉ có cách lao độnggấp đôi/ Mới mong khôi phục lại./Sao chính phủ không cách chức nhân dân/Và bầu một nhân dân khác/Có phải tiện hơn không?”

Ý tưởng Bertolt Brecht rất hay thưa ông Nguyễn Thế Thảo và hết thảy các quan đã từng kết tội dân. Tội dân to lắm, cần phải “cách chức nhân dân và bầu một nhân dân khác”. Khẩn cấp khẩn cấp!

Nguyễn Quang Lập

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

TÌNH VÀ TIỀN TRONG LÁ PHIẾU

Cái chuyện bầu bán, bỏ phiếu kín, thăm dò ý kiến tập thể, bỏ phiếu “tín nhiệm” được coi là thể hiện sự công minh, công bằng, khách quan, mang tính dân chủ đã được tổ chức từ lâu rồi. Nhưng suy cho cùng, thực tế diễn ra có thực sự là phương pháp khoa học, khách quan, chuẩn xác hay không?
Về lý thuyết thì đó là phương pháp được coi là thượng sách để làm công tác tổ chức, bố trí, sắp xếp cán bộ, thể hiện dân chủ xã hội, dân chủ trong Đảng, dân chủ ở cơ quan, đơn vị. Nhưng thực chất có dân chủ không, có khách quan và chính xác hay không? Điều đó phụ thuộc vào cách thức tổ chức, tùy cuộc với các đối tượng tham gia trong tạp thể đó thuộc thành phần nào, động cơ bỏ phiếu là gì? Vì tình, vì tiền, hay vì những gì khác nữa? Nó còn tùy thuộc cả công tác tổ chức, sự lý giải, phân tích, gợi ý, định hướng. Trên thế giới cũng như ở nước ta cùng không tránh được sự xuất hiện các chiêu thức mua phiếu, vận động ngầm bằng nhiều cách, có cả sự tung tin tạo dư luận. Đó là chưa kể đến những gian lận trong bầu cử bằng cách “chọn mặt gửi vàng” vào Ban kiểm phiếu và nhiều thủ đoạn khác để hợp thức hóa tỉ lệ phiếu bầu theo ý định lãnh đạo, theo mưu đồ, toan tính của cá nhân, phe nhóm, ê kíp…Khi họ vào Đảng, có chức có quyền nhưng không vì dân, không vì đất nước mà chỉ chăm chắm vun vén cá nhân thì lá phiếu của họ cũng dành cho những ai không đụng đến động cơ, mưu đồ trục lợi của họ.
Vậy nên, trong việc bầu bán cũng có hơn 36 chước, cái tỉ lệ sau khi bầu chưa hẳn đã khách quan, chính xác. Thường thì người ta hay lấy cái “ý kiến tập thể” để coi là khách quan, dân chủ. Nhưng, cũng cần đặt lại vấn đề là tập thể nào? Họ bao gồm những ai? Một nguyên tắc cơ bản trong điều lệ Đảng là “tập trung dân chủ”, “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”. Khi một tập thể (cấp ủy, ban chấp hành) gồm phần lớn là những đảng viên chân chính, là người tốt, thì khi bầu bán sẽ chọn được người tốt, loại bỏ được người xấu, chọn người giỏi, người trung, loại ra những người không xứng đáng. Còn ngược lại, trong một tập thể mà người kém, người xấu, kẻ cơ hội, tham nhũng, tiêu cực nhiều, đã nhiều năm, nhiều phi vụ câu kết với nhau để tư lợi, biển thủ, thì tất nhiên số phiếu sẽ giành cho những người “cùng hội cùng thuyền”. Nhất là những tổ chức đảng hoặc cấp ủy mà “một bộ phận lớn cán bộ đảng viên suy thoái, biến chất” thì sao chọn được người “vừa hồng vừa chuyên” ra giúp dân giúp nước? Những cuộc bỏ phiếu như vậy càng là cơ hội cho những lòng tham, kẻ ác tiếp tục trên ghế cao trị vì thiên hạ. Như vậy, “thời bĩ” trong xã hội bị kéo dài, “thái lai” tận đâu xa tít, quân tử sa cơ –tiểu nhân đắc chí! Ở góc độ này, thiết nghĩ mới đây ông Nguyễn Quân, Bộ trưởng Bộ Khoa học- công nghệ trả lời phỏng vấn trên VTV1 nói tưởng như lệch quan điểm “tập thể”, số đông, “dân chủ trong đảng”, nhưng lại đúng: “Có những trường hợp mà cấp dưới và đồng cấp nhận xét, bỏ phiếu chưa chắc đúng, mà cấp trên nhận xét mới đúng!”…

Thế nên, thực tế không ai còn lạ gì có những cán bộ lãnh đạo hội tụ đủ tật xấu, kém cỏi, quan liêu, cửa quyền, nhưng là “đầu têu” tham nhũng, chia chác, bao che cho “đàn em”, “đệ tử”, tội lỗi như núi mà vẫn giành được tỉ lệ phiếu cao, thậm chí còn “tái đắc cử”. Ngược lại, người có phẩm chất, năng lực, sống cần kiệm liêm chính, có uy tín với quần chúng, nhưng khi bầu cử, thăm dò “đóng cửa trong đảng bộ, chi bộ” lại bị rơi vào cảnh không được “tập thể tín nhiệm”, tỉ lệ phiếu thấp. Những nhóm lợi ích khi đã cố kết chặt chẽ, bao che, ăn chia với nhau thường bỏ phiếu cho những người mà theo họ sẽ có lợi cho cá nhân, vững vàng cho cái ghế, tiếp tục làm bầy rận trong chăn để đục khoét của công. Họ cũng thừa khôn lõi và đủ tỉnh táo để nhận ra rằng nếu như bầu cho người “ngoài phe cánh” có khi nguy. Biết đâu khi ông ta thẳng tính, trung thành, cương trực như thế sẽ đe dọa đến quyền lợi và cả sinh mệnh chính trị của mình: “Biết đâu, cha đó mà lên lãnh đạo có khi mấy vụ tham nhũng, tiêu cực đã ém nhẹm lâu nay bị hắn khui, rồi bung ra hết, có mà ăn cám, có mà mất chức, vào tù”…

Vì thế, xin ý kiến tập thể cũng có hai mặt trái ngược nhau. Tưởng là dân chủ, nhưng kẻ đáng ra phải bị đào thải thì tỉ lệ phiếu bầu lại cao. Xem ra, nghịch lý này theo cơ chế lãnh đạo của Đảng vẫn chưa “biện chứng”, thiếu khoa học và còn xa thực tiễn, chưa ưu việt, thực tế cũng sinh ra lắm thủ đoạn, mối manh bùng nhùng, lợi bất cập hại. Sau bầu cử, lấy phiếu “tín nhiệm” bộc lộ ra cả, thấy hết, nhưng đã đề ra rồi, muốn hay không muốn cũng đành “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà thôi !

Theo blog BVB