Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Cái nước mình nó thế




Đó là lời than của cố gs Hoàng Ngọc Hiến khi ông nói về những bất cập và vấn nạn trong văn hóa văn nghệ nước nhà. Bây giờ nó đã thành câu cửa miệng của dân Việt khi đề cập bất kì lĩnh vực nào, ngành nghề nào, đặc biệt ở giáo dục và đào tạo ( GD&ĐT).

Cái nước mình nó thế. Chuyện hoa hậu Thu Thảo được trường ĐH Tây Đô đặc cách cho thi tốt nghiệp hệ trung cấp sớm hơn các học viên cùng lớp tới 3 tháng, ưu tiên cho thi liên thông lên hệ cao đẳng trước các học sinh cùng khóa, “Và điều bất ngờ có lẽ chưa từng xảy ra trong lịch sử giáo dục Việt Nam, đó là sau khi Thu Thảo đã trúng tuyển hệ cao đẳng, thì Thu Thảo vẫn được trường Tây Đô cho phép trở lại làm bài kiểm tra ở hệ trung cấp (dù đã công nhận tốt nghiệp) để “cải thiện điểm”( Theo báo GDVN). PGS Nguyễn Văn Nhã – Nguyên Trưởng Ban Đào tạo ĐH Quốc Gia Hà Nội, hiện là Hiệu trưởng Trường ĐH Nguyễn Trãi, một chuyên gia có hơn 30 năm kinh nghiệm trong công tác đào tạo, tổ chức các kỳ thi đã phải kêu lên: ““Ôi, thật bi hài! Cả đời làm giáo dục của tôi chưa bao giờ chứng kiến một câu chuyện nào vớ vẩn như thế này cả”.

Dân cứ than cứ kêu, quan cứ không thèm nghe. Cái nước mình nó thế. Quan chẳng dại nghe dân kêu than, nghe dân kêu than chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên, còn thời gian đâu đi chơi golf, đi đánh tennis, đi đánh bạc 1 tỉ đồng ván? Ở đâu cũng vậy, hễ đụng sự là các quan đều nhất loạt nói chưa được biết, chưa được rõ, chưa nghe báo cáo. Khi bị dồn đến chân tường quan mới liến thoắng nói sẽ kiểm tra, sẽ điều tra, sẽ làm rõ, sẽ xử lý… sẽ sẽ và sẽ dần rơi vào “im lặng đáng sợ”.

Thế cũng còn là may, “chuyện chưa từng có trong lịch sử giáo dục Việt Nam” ấy mấy tuần nay thiên hạ kêu than rầm trời vẫn chưa thấy bất kì một ông quan GD&ĐT nào lên tiếng. Hình như các quan cho rằng đó là chuyện của ĐH Tây Đô không liên quan gì đến bộ GD&ĐT, nơi nửa thế kỉ nay năm nào cũng hăm hở thi đua hai tốt, bốn tốt rốt cuộc vẫn chưa được cái tốt nào.

Thế mới biết vì sao bức tâm thư gửi bộ trưởng GD&ĐT của em Nguyễn Trung Dũng (lớp 12C5, Trường THPT chuyên Phan Bội Châu, Nghệ An) làm xôn xao trong thành ngoài cõi một tháng nay vẫn không có được một câu trả lời. Chẳng những thế, khi em Dũng gọi điện cho thư kí bộ trưởng thì nhận được cái đáp cộc cằn “Cháu có vể khoái chí về vấn đề này nhỉ” rồi cúp máy.

Bức tâm thư chỉ đề cập đến sự “ nhầm lẫn” trong đề thì môn Anh văn khối D, những mong bộ trưởng trả lời về sự nhầm lẫn nói trên. Tất nhiên bộ trưởng không trả lời, cỡ như gs Hoàng Tụy bộ trưởng cũng chẳng thèm trả lời sao lại phải trả lời một chú nhóc lớp 12?

Khổ thân em Dũng, em hồn nhiên trong sáng quá. Em đâu có biết em đang ở cái nơi người ta nghiện thành tích hơn nghiện thuốc phiện, ghét phê bình góp ý hơn ghét hủi. Chẳng những em Dũng không được bộ trưởng trả lời mà còn bị một làn sóng dư luận bủa vây, hết “chơi trội” lại “ háo danh” , coi em Dũng như một thứ Chí Phèo thích rạch mặt ăn vạ.

Cái nước mình nó thế, khốn thay!

Nguyễn Quang Lập

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Mỹ: 1 quốc gia ngu ngốc và lạc hậu



Tôi từng ở Mỹ một thời gian dài và giờ đây thì thấy hối hận vì sự lựa chọn này. Chúng ta đã bị mụ mẫm bởi truyền thông phương Tây luôn luôn làm cho ta nghĩ rằng Hoa Kỳ là một đất nước hiện đại. Nuôi hy vọng học tập khoa học tân kỳ của Mỹ để về phục vụ quê hương, tôi đã bằng mọi nỗ lực để theo đuổi “siêu cường” đó, thế nhưng kết quả lại thật đáng thất vọng!

(1) Hoa Kỳ thực ra chỉ là một cái làng nông nghiệp khổng lồ kém phát triển. Ở trường trung học các thầy giáo vẫn dạy rằng công nghiệp càng phát triển thì môi trường lại càng bị xâm hại. Ví dụ như trong một thành phố công nghiệp bạn phải thấy ống khói khắp nơi, các xí nghiệp to khắp nơi và bụi cũng khắp nơi. Đó mới là biểu tượng của công nghiệp hóa! Thế còn Hoa Kỳ thì sao? Đố bạn tìm ra các ống khói, thảng hoặc mới thấy một vài cái nho nhỏ nhưng lại là thứ để trang điểm cho nhà dân. Thay vào đó là những dòng sông và hồ nước sạch khắp nơi nơi và chẳng có các nhà máy giấy và luyện thép nơi bờ sông. Không khí trong lành và sạch là biểu tượng của một xã hội thô sơ và đó không thể là dấu tích của công nghiệp hóa !

(2) Người Mỹ chẳng hiểu gì về kinh tế. Các tuyến đường cao tốc tỏa đi mọi phương, có lẽ là đến mọi làng xóm, tuy nhiên khó tìm ra nổi một trạm thu phí! Thật là một sự phung phí khủng khiếp cơ hội kinh doanh! Khó có thể cưỡng nổi ý định của bản thân là xúc một ít xi măng để xây vài trạm thu phí và chắc chắn là chỉ trong vòng một tháng tôi sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà trông ra Đại Tây Dương. Ngoài ra, bên lề đường cao tốc bạn có thể thấy những mặt hồ tĩnh lặng còn hoang dã. Chính quyền để mặc cho lũ chim cư ngụ và vẫy vùng thỏa sức mà không nghĩ tới việc thiết lập vườn cảnh quan trông ra hồ để kiếm bộn tiền. Rõ là người Mỹ không có cái đầu làm kinh tế.

(3) Ngành xây dựng Hoa Kỳ quả là quá thô sơ. Ngoài một số lượng nhỏ các thành phố lớn (mà bạn đã biết) thì không có những tòa tháp bê tông và gạch chọc trời… Tôi sợ rằng hình như Mỹ không có các tòa nhà bằng gạch. Hầu hết nhà cửa làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu lạ khác. Sử dụng gỗ thô sơ để xây nhà thì dường như những kiến trúc ngoại bang này còn chưa qua thời phong kiến trước khi có nhà Thanh!

(4) Lối tư duy của người Mỹ ngây ngô và lạc hậu. Khi mới tới Mỹ tôi thuê một cái xe kéo chở hành lý giá 3 đôla, nhưng lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ thấy tôi có nhiều đồ nên đã trả 3 đồng đó và thuê xe cho tôi. Người Mỹ thường cởi mở và hỏi xem tôi có cần giúp đỡ gì không. Ở nước tôi, đã qua thời của Lôi Phong vào những năm 50 và 60 thế kỷ trước cho nên bây giờ thì cái lối cư xử đó quả là quá lạc hậu! (Lôi Phong là thanh niên thời phong trào thi đua cộng sản Mao, người từng được nêu gương sáng về đạo đức hy sinh bản thân). Trở lại thời kỳ đó, con người ta rất đạo đức giả, nhưng bây giờ thì chúng ta không theo lối mòn đó nữa. Chúng ta tiến hành mọi việc giờ đây một cách trần trụi và đó mới là hiện đại hóa! Bởi vậy lối tư duy của Mỹ lạc hậu hơn chúng ta vài thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy rằng họ có khả năng đuổi kịp chúng ta.

(5) Người Mỹ không biết ăn thịt thú rừng. Có một đêm tôi lái xe đi cùng một bạn học đến thành phố khác và bất thình lình mấy con nai Sika (một giống nai đốm có nguồn gốc từ Nhật Bản – ND) nhảy xổ ra. Anh bạn cùng lớp lập tức phanh gấp và đổi hướng để tránh tai nạn. Hình như là trường hợp kiểu này thường xảy ra khi mà sự va chạm với một con nai cũng đủ để làm vỡ tan chiếc ô tô. Chính phủ Mỹ không biết quản lý chuyện này như thế nào… Và người Mỹ quả thực không biết ăn thịt thú rừng, họ cũng không có cả quán ăn chuyên thịt thú rừng, rất ít khẩu vị đối với thú rừng thơm ngon bị giết thịt như hươu, nai và kém hứng thú bán sừng hươu nai để kiếm những khoản tiền lớn! Người Mỹ sống cùng động vật hoang dã hàng ngày và còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Đó quả thật là một xã hội sơ khai.

(6) Người Mỹ không biết tự trọng. Các giáo sư ở trường đại học Mỹ không có bộ dạng hoành tráng (架子); họ không hề có cái phong thái của những giáo sư đạo mạo. Nghe nói rằng vị giáo sư D… là một giáo sư về tâm lý học nổi tiếng, thế nhưng trong giờ giải lao thì ông ta lại ăn bánh quy trong phòng làm việc với các sinh viên của mình, bàn luận về bộ phim “21” và nữ nghệ sĩ Trung Quốc Trương Tử Di (Ziyi Zhang). Ông ta không hề có cái vẻ đường bệ của một nhà khoa học, cho nên tôi thực sự cảm thấy thất vọng. Ngoài ra, các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ chẳng bao giờ đưa học vị “PhD” lên danh thiếp của họ và họ không biết cách thể hiện ra ngoài vị thế của mình. Những người được đào tạo bởi các giáo sư kiểu như vậy sẽ chẳng thể nào biết cách đi đứng, nói năng nếu như họ trở thành những quan chức chính phủ… Có vẻ như các công chức Trung Quốc còn biết cách thu hút sự kính trọng của người dân; ngay cả một vị thủ trưởng một văn phòng không mấy quan trọng ở nước tôi còn tỏ ra đường bệ hơn cả Tổng thống Hoa Kỳ. Không có gì phải ngạc nhiên khi người ta nói công dân hạng nhất ở Trung Quốc chỉ xứng với công dân hạng ba ở Mỹ.

Nguồn:
"Phạm Gia Minh dịch từ Tea Leaf Nation một trang mạng liên kết đối tác của tờ Atlantic."

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Năm học mới nghe lại hai từ "Hai không"

CÁI CLIP BÉ NHỎ Kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học đã kết thúc “an toàn, nghiêm túc”. Kết luận đó của ngành giáo dục chưa kịp đưa ra chính thức, thì xẩy ra sự kiện cái clip quay về các hành vi tiêu cực trong thi cử ở trường phổ thông dân lập Đồi Ngô ở Bắc Giang được tung lên mạng. Sau sáu năm kể từ ngày thầy giáo “Người đương thời khốn khổ” Đỗ Việt Khoa làm dậy sóng “hai không”, lần này cái clip bé nhỏ của mấy em học trò quay ở Bắc Giang lại làm sửng sốt nhiều quan chức giáo dục...quan liêu. Dư luận cũng được một phen ngạc nhiên và sửng sốt, không phải vì nội dung hình ảnh và âm thanh của cái clip kia, mà là vì cách hành xử của các quan chức ngành giáo dục và một số cơ quan chức năng.
Sau cả tuần từ khi cái clip nhỏ bé như một...tia sét ấy được tung lên mạng, kết luận của những người đứng đầu ngành giáo dục về kì thi vẫn là “an toàn, nghiêm túc”! Điều đó cũng có nghĩa là kỳ thi sau và kỳ thi sau nữa sự “an toàn, nghiêm túc” này sẽ vẫn được tiếp tục phát huy. Ngoài những người trong hội đồng coi thi Đồi Ngô bị đình chỉ...chấm thi, thì mối quan tâm chủ yếu của các cơ quan chức năng hiện nay là xử lý người tổ chức quay clip và các em học sinh trực tiếp quay clip như thế nào. Bộ trưởng bộ Giáo dục cũng đã phải rất khó khăn, khi phải cân nhắc từng chữ để trả lời báo chí chuyện này. Giám đốc Sở Giáo dục Bắc Giang đã đề nghị cơ quan Công an vào cuộc. Dù nặng hay nhẹ thì sớm muộn các em học sinh và người “chủ mưu” tổ chức ghi hình những tiêu cực trong phòng thi cũng sẽ bị xử lý. Cái clip, đúng hơn cái băng chứa cái clip này thật là bé nhỏ. Nhưng, ở nhiều quốc gia biết tôn trọng sự thật và liêm sỉ, chính cái vật bé nhỏ này, như những con đôminô bé nhỏ sẽ có thể làm đổ nhiều...cái ghế khổng lồ. Ở xứ mình, vì nhiều lý do, ai cũng vô can. Người có nguy cơ bị “can” duy nhất lại chính là những em học trò bé nhỏ quay những clip bé nhỏ ấy! Cũng đúng thôi, vì các em vi phạm quy chế thi... Oái ăm thay, trớ trêu thay, vớ vẩn thay và cũng bi hài thay, đề thi môn văn trong kỳ thi ấy lại là đề thi luận về sự...giả dối!


ST từ "Tạp hóa Faxuca"