Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011

Nhấn!

Năm học 2010 -2011, Sở GD - ĐT Quảng Trị có ra một văn bản gọi là điểm nhấn. Ngoài các yêu cầu đổi mới cách kiểm tra cho điểm, rồi nâng cao chất lượng vv..vv thì điểm nổi bật nhất là: Trong các bài kiểm tra 15 phút và một tiết nếu không vượt quá 50% trên điểm trung bình thì phải kiểm lại. Nghĩ cho kĩ cũng có nhiều điều "thú vị".
- Thứ nhất: không chờ đến khi Sở ra điểm nhấn này thì trước đó có một số giáo viên cũng đã làm rồi ( nhưng bí mật). Chắc Sở nhận ra điều đó nên quyết định ra điểm nhấn này để giáo viên không phải tổ chức kiểm tra lại một cách "lén lút" mà công khai đàng hoàng. Không lo lắng nữa nhé!.
- Thứ hai: Nếu bài kiểm tra một tiết buộc phải kiểm tra lại thì sẽ dãn đến chậm chương trình, vì vậy chắc các trường sẽ yêu cầu kiểm tra vào buổi khác. Nếu giáo viên bộ môn đó đủ số tiết theo quy định thì cái tiết kiểm tra lại đó có được tính thừa giờ ko nhỉ? Chắc là không vì giáo viên thì phải "hi sinh" mà. Ôi, cao cả quá!!!
- Thứ ba: Việc phải kiểm tra lại sẽ dẫn đến một số GV sẽ không tự làm khó cho mình bằng cách: Ra đề với các bài tập vừa chữa ở tiết ôn tập. Như thế HS sẽ vô tư làm được bài mà giáo viên đỡ cực chạy đôn chạy đáo in đề kiểm tra lại. Dại gì ta không làm thế nhỉ? Ở đây đang nói đến các HS hơi bị chăm, chứ còn nhưng em mà ngồi nhầm 4 đến 5 lớp thì đâu cũng vào đó thôi. Thậm chí cho chép tài liệu đó mà chưa chắc chép đúng ( Đề yêu cầu phát biểu định nghĩa thì chép nguyên tính chất vào). Đến khi thì học kì đề của phòng và Sở thì trông vào may mắn. Họ ra đúng đề thì đẹp quá, mà khác một tí thì thôi rồi đời cô Lựu. Hic
- Thứ tư: Việc kiểm tra lại chắc sẽ thường xuyên xảy ra với các bộ môn như: Toán, Lý; Hóa, Địa, Sử. Vì vậy các giáo viên ở những bộ môn này nên quy định HS chỉ được làm bài kiểm tra với hai loại bút bi đen và xanh. Trong quá trình học thì thích xài bút mực nào thì xài còn khi kiểm tra thì buộc phải sử dụng một trong hai loại bút đó. Ai mà không làm theo thì có nhiều cơ hội bị thấp điểm (không phải giáo viên cố ý hạ đâu mà vì sao thì ta tự hiểu, tất nhiên nếu HS đó giỏi thì bút mực không thành vấn đề)
- Thứ năm qua cái "nhấn" này thì các cuộc vận động 0 này 0 nọ liệu có còn giá trị không nhỉ? Hay là còn một số 0 tròn như quả trứng gà (vịt hay một loại chim nào đó cũng được)

Là giáo viên ai cũng muốn HS mình hiểu bài, làm được bài, chất lượng được nâng lên. Nhưng muốn nâng cao chất lượng cần có nhiều giải pháp, như dạy phụ đạo chẳng hạn. À mà dùng từ này có vẻ hơi thô nên ta chuyển sang từ dạy buổi hai cho nó trơn tru một tí. Có một số "nhà" quản lý họ rất muốn tổ chức dạy phụ đạo, à quên dạy buổi hai vì một lí do: là phần trăm quản lí. Chưa biết dạy dỗ thế nào nhưng câu đầu tiên là: Trích 15% quản lý. Vẫn biết phải trích phần trăm cho cơ sở vật chất và quản lí nhưng các vị phải quản lí cho đúng nghĩa quản lí chứ không thể yêu cầu giáo viên tự tổ chức lớp học tự lên lịch rồi ngồi thu phí quản lí được. Sau đó lại phàn nàn giáo viên không tâm huyết, không cống hiến,...
Đôi điều về điểm nhấn như vậy. Các bạn nào muốn nhấn thì hãy cùng tôi nhấn cho nó thi vị

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Nhiệm kì



Các bạn đang làm nghề gì? Đã là công chức hay viên chức nhà nước chưa? Có bạn nào đã nghe đến từ "Nhiệm kì" chưa? Chắc hẳn là nghe rồi, nghe nhiều là đằng khác. Tôi dám khẳng định như vậy
Ai hay xem tivi và theo dõi thời sự thì sẽ nghe nhiều nhất. Đó là nhiệm kì tổng thống ở nước ngoài đặc biệt là nước Mỹ. Mỗi nhiệm kì tổng thống là 5 năm và mỗi tổng thống chỉ có tối đa là hai nhiệm kì tức 10 năm.
Ở Việt Nam ta cũng có nhiệm kì như ở:  Quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch UBND các cấp, ở các ban nghành cũng có nhiệm kì của các cán bộ lãnh đạo. Tôi là một giáo viên nên quan tâm nhiều đến nhiệm kì mà liên quan đến nghành giáo dục. Nếu bạn nào chưa biết thì biết, còn ai biết rồi thì biết thêm nhé
Ở trường THCS mỗi hiệu trưởng cũng có nhiệm kì là 5 năm. Một hiệu trưởng công tác tại một trường cũng không vượt quá 5 năm (giống tổng thống quá). Tuy nhiên vẫn có một số ngoại lệ là nhiều hơn hai nhiệm kì vài năm. Còn giáo viên THCS ( lưu ý: chỉ là giáo viên giảng dạy chứ không làm hiệu trưởng hay hiệu phó  thôi nhé) bạn thấy có nhiệm kì không? Chắc các bạn nói là không. Cái đó cũng đúng nhưng không phải hoàn toàn, vì sao tôi lại nói vây? Hãy theo dõi tiếp nhé.
 Có một số giáo viên cũng có "nhiệm kì" là suốt đời giáo viên. Từ khi ra trường đến khi nghĩ hưu chỉ công tác một trường. Có một số cứ sáng dậy mở mắt bước vài bước là đến trường rồi nhưng cũng có người (đa số) phải trên từng cây số bất kể mua gió hay bõ bùng. Tuy nhiên cả hai đối tượng đêu hưởng lương như nhau, mọi quyền lợi và nghĩa vụ như nhau. Mà thôi đây chắc là do cái "số". Có người "số đẹp" nên được phân công gần nhà còn có người sinh nhằm "mùa mưa" nên phải đi xa. Nhưng người phải đi xa thì họ chỉ biết trách mình có "số đen" mà thôi để rồi hi vọng con cái mình đỡ khổ (sao giống AQ thế nhỉ). À mà mình đang lạc đề, đang nói nhiệm kì mà nhảy qua tử vi là thế nào nhỉ. Quay lại thôi.
Bây giờ tôi nói nhiệm kì của bản thân tôi. Tôi khẳng định với các bạn là tôi có nhiệm kì đó. Tôi tốt nghiệp năm 2005, phân công về dạy tại trường làng có tên Lý Thường Kiệt được 3 năm( kể cả 1 năm tập sự) sau đó về trường làng khác từ được hai năm 2008 đên 2010. Đến bây giờ tôi chuyển sang một trường làng khác. Như vậy đến nay tôi công tác sang năm thứ 6 mà đã sang 3 trường. 5 năm nếu không kể tập sự là 4 năm thì công tác tại 2 trường vậy "nhiệm kì" của tôi là hai năm chứ còn gì nữa. Nếu sang trường mới được hai năm mà chuyển tiếp thì đúng là tội có nhiệm kì thật chứ không phải trong nháy nữa rồi. Mà sao tôi là giáo viên mà lại có nhiệm kì, đặc biệt quá phải không? Có bạn nào là giáo viên mà có nhiệm kì như tôi không? Chắc là có, vì những người như tôi là phải thế. Sống không chịu luồn cúi, thấy sai trái không nhịn được phải đấu tranh, mà đấu tranh là tránh đâu chứ đâu có phải là hạnh phúc như Lê nin nói đâu. Không biết Lênin ông ở trên thiên đường mà biết về cuộc đời tôi chắc ông ấy cũng phải suy nghĩ lại câu nói của mình.
Kết luận cuối cùng bạn nào có số đen, có nhiệm kì vì dám đòi cái "Hạnh Phúc" của Lênin không? Nếu bạn khẳng định là có thì hãy làm bạn của tôi nhé. Cám ơn vì các bạn đã đọc những lời khó hiểu của tôi

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Sai lầm





Làm người ai cũng phải mắc sai lầm, vấn đề ở đây là hậu quả của sai lầm đó nó mang đến cho ta cái gì.
Thủa nhỏ sai lầm là nghe lũ bạn không ngủ trưa đi tắm sông suýt chết nước, cũng theo lũ bạn đi ăn trộm hoa quả bị chủ nhà bắt được chưởi cho một trận khiếp vía,.. tuy nhiên nhưng sai lầm đó dễ khắc phục và người lớn sẵn sàng tha thứ
Khi đi học, lúc kiểm tra chủ quan không ít lần lần làm sai bài đến khi cô giáo trả bài mới vỡ ra nhưng quá muộn, điểm cô cho rồi thế là buồn, có khi khóc và lo sợ cha mẹ biết thì toi. Rất may sai lầm đó ít khi xảy ra và nếu có xảy ra thì bài kiểm tra sau ta lập tức khắc phục liền
Lớn hơn chút nữa ( vào cấp ba) ta phmạ sai lầm lớn hơn đó là chọn bạn mà chơi. Trong những đứa cùng hội với mình, mình là người học hơn tất cả. Trong nhóm mình la ngôi sao dấn đến ta tự hào không đào sâu nghiên cứu kĩ, không có kiến thức chuyên sâu kết quả ta trượt đại hoc năm đầu. May cho ta tuy ham chơi nhưng vẫn quan tâm đến bài vỡ nên không đến nỗi mất gốc. Một năm ôn thi ta mới biết mình thiếu hụt kiến thức rất nhiều, tuy vẫn ham chơi với nhóm bạn cũ nhưng tình hình học tập của ta có tiến triển nhiều
Đậu hai trường đại học và một CĐ, ta đứng giữ hai lựa chọn: ĐHBK Đà Nẵng hay ĐHSP Huế. Ta quyết định chọn ĐHSP chứ không phải ĐHBK như mục tiêu số một mà ta đề ra. Ta chọn SP vì mẹ, nhìn mẹ ta than thở: Học SP cho khỏi mất tiền học phí gia đình đỡ vất vả. Lúc đó ta không ý thức được rằng chọn trường nào học đó chính là bược ngoặt của cuộc đời, đó chính là tương lai của ta, sự nghiệp của ta. Ta đâu có biết đó là quyết định quan trọng đầu tiên trong cuộc đời và đó cũng là quyết định sai lầm đến giờ ta đang ngày ngày ta đang gậm nhấm sai lầm đó
Người thầy, nghe có vẻ cao quý đáng trân trọng lắm chứ. Khi ta học ở SP ta đã dần quên đi ước mơ ngày nào và dần tự hào khi được HS gọi là thầy. Ngày ra trường, ta hơi thất vọng vì chỉ dạy cấp 2 thôi nhưng dạy đâu cũng là dạy cũng là thầy cả mà. Nhưng dần dần ta càng thất vọng với chính hình ảnh người thầy mà mình đã tự hào. Thất vọng tràn trề!