Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Giải tỏa mấy ngộ nhận về Danh nhân văn hóa thế giới

Phùng Hoài Ngọc
Từ trước đến nay, có lẽ bắt đầu từ 1965, thông tin nhà nước (qua báo chí, đi vào sách vở và thực tiễn) đều lần lượt nói ba vị Nguyễn Du, Nguyễn Trãi, Hồ Chí Minh được tổ chức UNESCO tôn vinh là “Danh nhân văn hóa thế giới”.
Dân chúng nói theo đài báo. Nhà trường nói theo Bộ, còn đưa vào sách. Thầy nói, trò tin. Ai cũng tin hết.
Rồi một thời gian sau lại có ý kiến nói “sự việc không phải như vậy”. Thông tin nhiễu loạn, chẳng còn biết thế nào nữa ! Vậy thì phải vào cuộc tìm văn bản gốc của UNESCO, nói có sách mách có chứng.
Sự thật thế nào?
Không có danh hiệu “danh nhân văn hóa thế giới” do UNESCO tôn vinh, mà chỉ có danh sách những buổi lễ kỷ niệm ngày sinh hoặc ngày mất của các danh nhân do chính các nước thành viên UNESCO đề nghị lên, nội dung thuyết minh công tích được ghi nguyên văn theo nước đề nghị. Đó là một trong những hoạt động thường xuyên của UNESCO với mục đích thúc đẩy hiểu biết giữa các dân tộc. Điều này không giống như việc công nhận Di sản văn hóa thế giới, có bằng chứng nhận của UNESCO, công nhận xong là có ý nghĩa lâu dài và được đầu tư bảo tồn, phát huy.
Việc tổ chức lễ kỷ niệm như vậy đã được UNESCO thực hiện từ năm 1954, và từ năm 1962, UNESCO lên kế hoạch kỷ niệm từng 2 năm một. Việc chọn kỷ niệm ai hoặc sự kiện lịch sử gì là do các nước thành viên của UNESCO đề nghị, UNESCO xét hồ sơ hợp lệ thì chấp thuận.
Xem tài liệu gốc của UNESCO sau đây để hiểu rõ hơn về qui cách, tiêu chuẩn về việc vinh danh:
:http://unesdoc.unesco.org/images/0012/001277/127747EB.pdf.
Hồi đó chẳng mấy ai biết văn bản gốc của UNESCO ở đâu. Do đó người dân không nghi ngờ các ông nhà nước đã dịch bừa, lại cố ý nói mập mờ về một cái “danh hiệu” không tồn tại.
Chính xác “danh hiệu” ấy theo tiếng Anh là “great personalities”, tức “nhân vật nổi tiếng, kiệt xuất”. Nhân vật do các nước đề nghị lên, UNESCO chỉ việc đưa vào danh sách hàng năm, rồi gửi cho các nước thành viên LHQ để biết. UNESCO không cấp cái “danh hiệu” nào cả, họ chỉ làm đầu mối trung gian, chuyển hồ sơ nhân vật đó cho các nước thành viên khác để giao lưu, tìm hiểu và khuyến khích tổ chức kỷ niệm (theo ngày tháng năm sinh hoặc năm mất vào các năm chẵn bội số 50 hoặc 100, nếu là danh nhân thì chỉ tổ chức sau khi họ đã qua đời). Riêng với nước giới thiệu danh nhân, UNESCO có tài trợ một phần để tổ chức lễ. Bên cạnh đó, cơ quan UNESCO cũng tổ chức kỷ niệm riêng tại trụ sở của họ.
Báo chí tuyên truyền Việt Nam thường nói “Danh nhân văn hóa thế giới” (?!). Đó là một sự khoa trương cường điệu hư danh. Thực chất các nhân vật ấy chỉ là danh nhân văn hóa tầm cỡ quốc gia thôi.
Lẽ thường ai cũng biết, “danh nhân thế giới” phải là người có công lao đóng góp chung, tạo ảnh hưởng tốt đến toàn nhân loại. Giả sử UNESCO đặt ra danh hiệu ấy để tôn vinh thì ắt hẳn phải đạt tiêu chuẩn như trên. Ví dụ, nếu muốn, chúng ta sẽ tôn vinh ông Máy chữ, bà Máy in, ông Điện thoại di động, ông Internet. v.v… là các Danh nhân văn hóa thế giới mà ai cũng tâm phục khẩu phục, bởi ai cũng thấy rõ ảnh hưởng tốt đến toàn thế giới. Và nếu như vậy thì hầu hết các nhà bác học, đặc biệt về khoa học kỹ thuật, y học đóng góp chung cho cả loài người đều được phong “Danh nhân văn hóa thế giới” mới phải lẽ.
Nếu là “danh nhân văn hóa thế giới” thì bản gốc tiếng Anh ắt phải có tính từ như “Global” hoặc “World” đứng trước danh xưng mỗi nhân vật hoặc chung danh sách, chỉ ra tầm mức đẳng cấp quốc tế, khác với từ chỉ phạm vi quốc gia: “national”.
Qua trao đổi với blogger Anh Vũ, chị đã cất công tìm ra tài liệu gốc gửi cho chúng tôi tham khảo. Đó là tài liệu gốc chụp nguyên vẹn bản tiếng Anh dạng pdf của tổ chức UNESCO.
1/ VỀ NGUYỄN DU
Năm 1965, Nguyễn Du được Hội đồng hòa bình thế giới công nhận là nhân vật văn hóa và ra quyết định kỷ niệm nhân dịp 200 năm năm sinh của ông (Wikipedia)
Thông tin mới nhất về việc thi hào Nguyễn Du được UNESCO tổ chức kỷ niệm đăng trên trang Di sản thế giới của Bộ Văn hóa,Thể thao và Du lịch:
Link ở đây: http://disanthegioi.info/ArticleDetail.aspx?articleid=60953&sitepageid=277. đăng ngày 10 Tháng Mười Một 2013 , cho thấy sự ngộ nhận cố ý của Bộ văn hóa:
Xin đọc phần trích trang web của Bộ văn hóa sau đây:
Cùng với một số nhân vật khác trên thế giới, đại thi hào Nguyễn Du của Việt Nam chính thức được vinh danh là Danh nhân văn hóa thế giới trong kỳ họp Đại hội đồng lần thứ 37 của Tổ chức Unesco đang diễn ra tại thủ đô Paris, Pháp.
Quyết định trên được Đại hội đồng đưa ra sau khi đã đối chiếu với các quy định chặt chẽ về việc vinh danh và biểu quyết Nghị quyết 191/EX32 của Hội đồng chấp hành về việc kêu gọi các quốc gia cùng vinh danh trong 2 năm 2014-2015 một số nhân vật có tầm ảnh hưởng đặc biệt trong khu vực cũng như trên thế giới. Một trong số đó là đại thi hào Nguyễn Du của Việt Nam.
Nhiều năm qua, qua tác phẩm truyện Kiều, thế giới đã phần nào biết thêm về lịch sử, văn hóa của Việt Nam. Cũng vì lý do đó, mới có sự nhầm lẫn về việc Nguyễn Du đã được vinh danh Danh nhân văn hóa từ lâu. Thực tế năm 1965, Unesco có tổ chức một lễ kỷ niệm long trọng để tưởng nhớ tới đại thi hào Nguyễn Du và một số nhân vật của các quốc gia khác nhưng đấy chỉ đơn thuần là một hình thức tưởng nhớ những nhân vật có đóng góp và ảnh hưởng với thế giới. Phải chờ tới kỳ họp Đại hội đồng lần thứ 37 này, đại thi hào Nguyễn Du mới thực sự được vinh danh là Danh nhân văn hóa thế giới. Trước đó, Việt Nam đã có Nguyễn Trãi được vinh danh là Danh nhân văn hóa và Chủ tịch Hồ Chí Minh được vinh danh Anh hùng giải phóng dân tộc.
Còn tài liệu gốc của UNESCO về Nguyễn Du như sau, xem trang web của Unesco:
http://unesdoc.unesco.org/images/0022/002261/226162e.pdf , gồm:
- Các văn bản lưu liên quan đến các cuộc họp của Đại hội đồng năm 2013.
- Ở các trang 59-62, mục 68 về việc tổ chức các lễ kỷ niệm trong 2 năm 2014-2015 có nêu danh sách 108 sự kiện sẽ được tổ chức kỷ niệm, trong đó tên Nguyễn Du được nêu cuối cùng (vì danh sách xếp theo thứ tự tên nước).
(…) (số thứ tự 108): 250th anniversary of the birth of Nguyễn Du, poet (1765-1820),Vietnam.
dịch: Kỷ niệm lần thứ 250 năm sinh Nguyễn Du, nhà thơ (1765-1820), Việt Nam.
Ba cái sai lầm của Bộ văn hóa TT&DL trong đoạn văn trên trang web di sản thế giới:
Sai lầm 1: “…năm 1965, Unesco có tổ chức một lễ kỷ niệm long trọng để tưởng nhớ tới đại thi hào Nguyễn Du”, thực ra là “Hội đồng hòa bình thế giới quyết định kỷ niệm Nguyễn Du năm 1965”, chứ không phải UNESCO.
Năm 1965, chúng ta từng được nghe thông tin: “Hội đồng hòa bình thế giới” (một tổ chức phản đế do Liên Xô chủ yếu lãnh đạo) vinh danh và kỷ niệm thi hào Nguyễn Du. (Vài chục năm nay không còn nghe thấy tăm hơi “Hội đồng hoà bình thế giới” hoạt động gì nữa, có lẽ tổ chức này cũng đã nghỉ hưu theo Liên Xô cũ). Lễ kỷ niệm đó được tổ thức ở Hà Nội năm 1965 không dính dáng tới tổ chức UNESCO. Giai đoạn ấy Việt Nam ta chưa “chơi” với UNESCO vì coi họ là tổ chức thuộc “phe đế quốc tư bản”.
Sai lầm 2: Nói “danh hiệu” là không đúng.
Không có “danh hiệu” ! chỉ có Danh sách các nhân vật và sự kiện cùng kỷ niệm trong một năm nào đó.
Sai lầm 3: Không có “danh nhân văn hóa thế giới”. Chỉ có danh nhân của mỗi quốc gia thành viên Liên hiệp quốc, tự gửi đến cho UNESCO tập hợp lại, lên danh sách chung, gửi thông báo đến các quốc gia thành viên.
(Báo Nhân Dân điện tử đã nhận ra sai lầm hệ thống, cố tránh cái danh hiệu ảo tưởng “danh nhân văn hóa thế giới”qua bản tin sau :“Tại kỳ họp thứ 37 Đại hội đồng UNESCO ở Pa-ri (Pháp) ngày 25-10-2013, Đại thi hào dân tộc Nguyễn Du (1765 – 1820) nhà văn hóa, tác giả Truyện Kiều nổi tiếng của Việt Nam đã được chọn là nhân vật văn hóa do thế giới vinh danh, nhân kỷ niệm 250 năm ngày sinh Đại thi hào vào năm 2015”.
2/ VỀ NGUYỄN TRÃI
Trích Danh sách năm 1979-1980, văn bản gốc, dòng về Nguyễn Trãi, như sau:
Trích nguyên văn
Paris 30/10/ 1978
UNESCO
ANNIVERSARIES OF GREAT PERSONALITIES AND IMPORTANT HISTORICAL EVENTS
“Nguyen Trai – Vietnamese poet and scholar – 600 th Anniversary of Birth – Proposed by German Democratic Republic” (ghi nhầm nước giới thiệu là CHDC Đức) .
Dịch:
Danh sách đề nghị năm 1978:
Paris 30/10/1978
UNESCO
Những lễ kỷ niệm các nhân vật nổi tiếng và sự kiện lịch sử quan trọng.
Nguyễn Trãi- Nhà thơ, học giả Việt Nam, kỷ niệm 600 năm sinh- được đề nghị bởi Cộng hòa Dân chủ Đức). Văn bản năm 1978 UNESCO ghi nhầm là Nguyễn Trãi thuộc nước Cộng hòa Dân chủ Đức- điều này cho thấy việc tôn vinh này cũng được làm qua loa đại khái, chẳng quan trọng gì lắm). Văn bản sau đây sửa lại sai sót trên.
Danh sách chính thức năm 1979:
Paris 5/6/ 1979
UNESCO
ANNIVERSARIES OF GREAT PERSONALITIES AND IMPORTANT HISTORICAL EVENTS
Những lễ kỷ niệm các nhân vật nổi tiếng và sự kiện lịch sử quan trọng.
Nguyen Trai- Poet, creator of Vietnamese classical literature and national hero of Vietnam. Vietnam.
(Nguyễn Trãi, nhà thơ, người sáng lập văn học cổ điển Việt Nam, anh hùng dân tộc Việt Nam. Việt Nam).
3/ VỀ HỔ CHÍ MINH
Việc tổ chức lễ kỷ niệm ngày sinh Hồ Chí Minh đã được UNESCO chấp thuận vào năm 1987, được ghi vào nghị quyết. Tuy nhiên, vì những lý do nào đó (chẳng hạn nhiều người Việt ở nước ngoài phản đối tới UNESCO), việc tổ chức lễ kỷ niệm này sau đó đã không được UNESCO đưa vào hoạt động chính thức.Việc này thể hiện trong văn bản của UNESCO năm 1989.
* Nguyên văn Nghị quyết năm 1987 của UNESCO có ghi danh Hồ Chí Minh:
Records of the General Conference
Twenty-fourth Session Paris, 20 October to 20 November 1987
(United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization: UNESCO)
nguồn: http://unesdoc.unesco.org/images/0007/000769/076995e.pdf
Trang 135.
Centenary of the birth of President Ho Chi Minh
The General Conference,
Considering that the international celebration of the anniversaries of eminent intellectual and cultural personalities contributes to the realization of Unesco’s objectives and to international understanding,
Recalling 18 C/Resolution 4.351 concerning the commemoration of the anniversaries of great personalities and events which have left an imprint on the development of humanity,
Noting that the year 1990 will mark the centenary of the birth of President Ho Chi Minh, Vietnamese hero of national liberation and great man of culture.
Considering that President Ho Chi Minh, an outstanding symbol of national affirmation, devoted his whole life to the national liberation of the Vietnamese people, contributing to the common struggle of peoples for peace, national independence, democracy and social progress,
Considering that the important and many-sided contribution of Chi Minh in the fields of culture, education and the lizes the cultural tradition of the Vietnamese stretches back several thousand years, and that his President Ho arts crystal–people which ideals embody the aspirations of peoples in the affirmation of their cultural identity and the promotion of mutual understanding.
Trong đoạn văn trên, ghi rằng “Hồ Chí Minh, anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam và nhà văn hóa xuất sắc của Việt Nam”(President Ho Chi Minh, Vietnamese hero of national liberation and great man of culture).
Xin lưu ý rằng toàn bộ lời văn nói về phẩm chất, công lao của nhân vật đều do quốc gia đề cử tự viết tự chịu trách nhiệm, UNESCO chỉ ghi lại nguyên văn.
* Khi tổ chức thực hiện nghị quyết Unesco, danh sách không có tên của Hồ Chí Minh nữa
(Danh mục các hoạt động kỷ niệm ngày sinh/ngày mất của các danh nhân và các sự kiện lịch sử trong 2 năm 1990-1991 do UNESCO xuất bản năm 1989)
Đường dẫn ở đây: http://unesdoc.unesco.org/images/0008/000844/084401EB.pdf.
Trang 3, ở đầu trang là những ngày lễ kỷ niệm tổ chức vào tháng 5/1990. Chỉ có 1 người và hai sự kiện, không có Hồ Chí Minh.
Kết luận
Xét cho cùng, việc tổ chức kỷ niệm danh nhân của các nước trên thế giới vốn là một hoạt động bình thường của UNESCO. Trước đây có lẽ họ cũng không coi trọng việc ấy lắm nên mới có những nhầm lẫn lung tung (như vụ Nguyễn Trãi văn bản 1978 ghi là thuộc Cộng hòa Dân chủ Đức, văn bản 1979 sửa lại là ở Việt Nam) hoặc bất nhất, thay đổi (như vụ danh nhân HCM đã đưa vô Nghị quyết lại không thực hiện ?). riêng Nguyễn Du thì năm 2013 mới là lần đầu được UNESCO đề cập, nhưng báo chí Việt Nam lại nhầm lẫn với “Hội đồng hòa bình thế giới” kỷ niệm năm 1965.
Do hạn chế của thời đại thiếu phương tiện thông tin, các nhà nước cộng sản giữ độc quyền thông tin theo “định hướng”, lại phù hợp với thói háo danh, hư danh và tuyên truyền trục lợi chính trị, Nhà nước đã gây nhiễu, ngộ nhận và nghi ngờ cho dân chúng và xã hội. Hi vọng thời đại “thế giới phẳng” với hệ thống internet hoành tráng sẽ không cho phép họ làm ăn như thế nữa. Điều kiện tiên quyết phai là trung thực. Lỡ nói sai thì cần phải đính chính sòng phẳng công bằng.

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Tố cáo thằng đểu

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Vĩnh Thành, ngày 21 tháng 3 năm 2014
ĐƠN TỐ CÁO
Kính gửi: Ông Lê Văn Hiền, chủ tịch UBND huyện Vĩnh Linh


Tôi làm đơn này tố cáo những sai phạm đang diễn ra tại trường THCS Đinh Tiên Hoàng, Vĩnh Linh, Quảng Trị. Cụ thể như sau
1) Những bộ bàn ghế cho học sinh được đóng mới ở ba trong bốn phòng học mới xây trong năm học 2012 – 2013 không đúng như trong thiết kế mà hiệu trưởng tuyên bố trước hội đồng sư phạm nhà trường.
Cụ thể, trước hội đồng sư phạm nhà trường ông Nguyễn Hải Nam, hiệu trưởng nhà trường luôn khẳng định các bộ bàn ghế đó được thiết kế với gỗ nhóm 3 nhưng trên thực tế các bộ bàn ghế được đóng với loại gỗ kém chất lượng hơn nhiều. Hiện tại những bộ bàn ghế đó vẫn đang được sử dụng cho việc học tập của học sinh tại trường
2) Hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam, tự ý xin tiền phụ huynh khối 6 để phục vụ cho bản thân và ban tuyển sinh lớp 6
Vào thứ 2 ngày 8 tháng 7 năm 2013, các phụ huynh đến trường Đinh Tiên Hoàng để làm thủ tục nhập học cho con em mình vào lớp 6. Nhà trường đã tổ chức gặp mặt các phụ huynh để nói chuyện và thông báo một số lệ phí đầu năm. Người gặp trực tiếp với phụ huynh là ông hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam. Ông Nam thông báo là phải nộp 18000đ tiền làm hồ sơ cho các em. Sau đó ông ta nói xin phụ huynh mỗi em học sinh 25000đ để hỗ trợ cho Ban tuyển sinh mà ông ta đứng đầu với lí do phải làm việc trong hè
Nhận thấy đây là việc làm không đúng đắn của hiệu trưởng, với tinh thần xây dựng, vào phiên họp hội đồng ngày 2 tháng 8 năm 2013, tôi đã phản ánh việc này. (Có trong biên bản họp hội đồng). Tôi yêu cầu ông Nam trả lời đúng sự thật và nếu đúng thì phải sửa sai và trả tiền lại cho phụ huynh. Vì tôi tìm hiểu các trường bạn trong huyện thì được biết không có trường nào thu thêm khoản phí nào khác. Sau khi nghe tôi phản ánh, ông Nam đã công nhận là có sự việc trên. Ông ta bao biện là gia đình nào khó khăn thì thôi, xin thì xin vậy nhưng chưa thu được. Nhưng thực tế thì nhiều phụ huynh đã nộp khoản này.
Tuy nhiên đến ngày hôm nay, ngày 21 tháng 3 năm 2014, ông Nam vẫn không có hành động hay thông báo gì để sửa chữa việc làm đó. Vì nếu có hành động sửa sai ông ta phải thông báo trước hội đồng và bản thân ông ta phải nghiêm túc kiểm điểm
3) Ông Nguyễn Hải Nam vu khống cá nhân tôi chống đối chủ trương chính sách của Đảng và nhà nước
Hàng năm, cán bộ giáo viên chúng tôi đều bị trừ mấy ngày lương cho các quỹ như: Đền ơn đáp nghĩa, khuyến học, chữ thập đỏ, vì người nghèo..vv. Đây là các quỹ phục vụ cho các mục đích từ thiện và không mang tính ràng buộc pháp lí mà chỉ mang tính chất vận động. Tuy nhiên khi bị trừ lương, chúng tôi không hề có thông báo nào của cấp trên mà chỉ biết qua thủ quỹ. Công đoàn cơ sở cũng chẳng có tiếng nói gì. Chúng tôi cũng không biết quỹ trên đã làm được việc gì hay là tiền của chúng tôi có phục vụ đúng mục đích hay không. Bất bình nên tôi đã không cho thủ quỹ trừ lương của tôi về một số khoản trên.
Tuy nhiên ông Nguyễn Hải Nam, bí thư chi bộ, hiệu trưởng nhà trường không những không tuyên truyền vận động mà còn hiểu sai, coi việc trừ ngày lương là bắt buộc. Cụ thể trong phiên họp hội đồng ngày 5 tháng 10 năm 2013, với giọng điệu như đang nói với con của mình, ông ta nói rằng: Đã là công chức là phải thực hiện, phải bị trừ lương vì đây là chủ trương chính sách của Đảng và nhà nước. Ông ta nói việc không cho trừ lương là chống đối các chủ trương chính sách của Đảng và nhà nước. Tôi đã phản biện, đây chỉ là cuộc vận động không mang tính chất bắt buộc, không ràng buộc pháp lý. Ông Nam liền nói đừng lợi dụng tính chất vận động mà không thực hiện nghĩa vụ của công chức. Nếu ai không thực hiện sẽ bị kỉ luật
Ông Nam đã không hoàn thành nhiệm vụ thủ trưởng đơn vị của mình là phải tuyên truyền, vận động mà còn ngang nhiên vu khống tôi là chống đối các chủ trương của Đảng và nhà nước. Qua cách nói của ông ta thì ông ta đang bóp méo tính đúng đắn của các trương chính sách của Đảng và nhà nước. Vì không có chủ trương nào lại đi ép người lao động phải bị trừ lương khi có các cuộc vận động mang tính từ thiện cả.
4) Trường THCS Đinh Tiên Hoàng phân công chuyên môn sai nguyên tắc có hệ thống. Cụ thể như sau:
a) Năm học 2011 – 2012, Ban giám hiệu nhà trường mà người đứng đầu là hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam đã phân công cô Võ Thị Thúy, giáo viên dạy môn Ngữ Văn, đang trong thời gian tập sự nhưng lại phân công dạy thêm môn Lịch Sử.
Cô Thúy vừa nhận công tác tại trường vào ngày 14 tháng 12 năm 2011. Cô Thúy vừa tốt nghiệp đại học sư phạm Văn năm 2011 và đang trong thời gian tập sự. BGH lại phân công cô Thúy kiêm nhiệm dạy môn Sử khối lớp 6. Tôi đã phản ánh là không đúng nguyên tắc, là coi thường việc học chính đáng của học sinh khi trong trường vẫn có giáo viên chuyên môn Lịch sử. Nhưng hiệu trưởng vẫn bỏ ngoài tai những ý kiến của tôi.
b) Cũng tron năm học 2011 – 2012, thầy Hồ Ngọc Điệp, giáo viên dạy môn Công Nghệ, chưa hề được đào tạo về giảng dạy môn Vật Lý nhưng ban giám hiệu vẫn phân công thầy Điệp dạy môn Vật Lý khối 9. Với lí do cô giáo dạy môn Vật Lý của trường là cô Nguyễn Thị Thuận nghỉ sinh, không có người dạy và hiệu trưởng nghe người khác nói là thầy Điệp có thể dạy Lý được.
Mặc dù trong cuộc họp tổ chuyên môn Toán – Lý (thầy Điệp sinh hoạt trong tổ này) thì tổ đã thống nhất không đồng ý với phân công của ban giám hiệu và đã có biên bản họp tổ nhưng hiệu trưởng vẫn giữ nguyên quyết định của mình
c) Năm học 2013 – 2014, thầy giáo Nguyễn Văn Thu dạy môn Giáo dục công dân thuyên chuyển công tác. Trường có hợp đồng với cô giáo tên Phương đảm nhận bộ môn Giáo dục công dân. Tuy nhiên ông Nam tự phân công cho mình dạy bồi dưỡng học sinh giỏi môn này với lí do là: Ông ta đã tốt nghiệp cao cấp chính trị nên ông ta có thể đảm nhận việc dạy bồi dưỡng HSG môn GDCD mỗi tuần một buổi.
d) Sang kì 2 năm học 2013 – 2014, ban giám hiệu lại phân công cô Phương dạy hợp đồng môn GDCD này sang dạy môn Công nghệ.
Cô giáo Phương này vừa mới ra trường, trình độ chuyên môn lẫn nghiệp vụ của bộ môn mà cô được đào tạo chưa hẳn đã vững vàng mà ông Nam lại phân công cô giáo này dạy môn Công nghệ. Đây là sự coi thường của ông ta với bộ môn Công nghệ và coi thường việc học hành chính đáng của học sinh.
Khi biết tôi không tán thành phân công này thì Ban giám hiệu lại phân công Cô Trần Thị Thu Nga, giáo viên dạy môn Anh văn sang dạy môn Công nghệ
Vì vậy tôi làm đơn này tố cáo những sai phạm đang diễn ra ở trường THCS Đinh Tiên Hoàng. Kính mong ông kiểm tra xác minh để làm rõ những sai phạm mà ban lãnh đạo nhà trường, đứng đầu là ông Nguyễn Hải Nam và có hình thức xử lí thích đáng
Tôi xin cam đoan những nội dung tố cáo trên là đúng sự thật và chịu trách nhiệm trước pháp luật nếu cố tình tố cáo sai. Tôi xin chân thành cám ơn!

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Phát súng đầu năm

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Vĩnh Thành, ngày 20 tháng 01 năm 2013
TỜ TRÌNH
Kính gửi: Chánh thanh tra huyện Vĩnh Linh
Tôi tên là:
Số chứng minh nhân dân:
Địa chỉ thường trú:
Hiện công tác:
Số điện thoại:
Kính thưa ông chánh thanh tra!
Tôi được phân công về công tác tại trường THCS Đinh Tiên Hoàng tính đến năm học này là bốn năm học. Qua bốn năm học này tôi nhận thấy trường Đinh Tiên Hoàng có rất nhiều điều không minh bạch về tài chính và các khoản xây dựng cơ sơ vật chất. Chính vì vậy tôi viết tờ trình này yêu cầu ông chánh thanh tra huyện Vĩnh Linh lập đoàn thanh tra về thanh tra chi tiết trường THCS Đinh Tiên Hoàng ở các mục sau:
1) Năm học 2010 – 2011, khi vừa lên nhận công tác tại trường THCS Đinh Tiên Hoàng, ông hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam đã cho thay mới hệ thống quạt trần đang hoạt động bình thường ở các phòng hội đồng và ở 6 phòng học. Vì vậy tôi mong đoàn thanh tra xác minh làm rõ vấn đề sau:
Những chiếc quạt cũ được thay ra hiện nay ở đâu? Tại sao ông Nam lại lãng phí tiền bạc của nhà nước như vậy? Những chiếc quạt mới được mua về so với giá cả thị trường khi đó chênh lệch là bao nhiêu?
Tôi xin cung cấp thông tin: Trong tháng 10 năm 2013, có đoàn kiểm tra của UBND xã Vĩnh Thành về làm việc vấn đề này (đây là một trong những nội dung có trong tờ rơi tố cáo ông hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam rải khắp hai xã Vĩnh Hiền và Vĩnh Thành). Theo tôi được biết thì Đoàn kiểm tra này đã kết luận là những cái quạt đó đã được thanh lý một cách hợp pháp. Tuy nhiên thực tế tại trường THCS Đinh Tiên Hoàng chưa có một thông báo hay có tổ chức một buổi thanh lý tài sản liên quan đến những chiếc quạt cũ diễn ra
2) Năm học 2012 – 2013, trường được xây mới dãy phòng học một tầng, gồm có bốn phòng học và một số trang thiết bị bên trong. Tôi thấy có một số vấn đề không bình thường về chất lượng và mẫu mã. Vì vậy tôi mong đoàn thanh tra xác minh các vấn đề sau đây:
a) Các bộ bàn ghế đóng cho HS ngồi học trong các phòng học mới và phòng Tin học có đúng thiết kế hay không? Chất lượng gỗ có được như trong thiết kế? Hay trong bản vẽ thì gỗ này mà thực tế là loại gỗ kém chất lượng hơn? Và kiểu dáng có đảm bảo tính khoa học khi cho HS ngồi học hay không? Giá cả có hợp lí so với giá cả thị trường và có phù hợp với chất lượng gỗ của các bộ bàn ghế hay không?
Tôi xin cung cấp thông tin mà tôi thấy được là: Khi mới bàn giao các bộ bàn ghế ở phòng Tin học chưa được một tháng thì các mép bàn đã quăn lên, phải đóng đinh lại
Ngoài ra tôi cũng cung cấp thêm một thông tin chưa chính thức mà chỉ ở dạng tin đồn như sau: Mỗi bộ bàn ghế có giá là 850000đ (Tám trăm năm muơi nghìn đồng chẵn) nhưng khi ghi vào hóa đơn thì kê lên 1050000đ (Một triệu không trăm năm mươi nghìn đồng chẳn)
b) Hệ thống cửa chính, cửa sổ của 4 phòng học đó có được làm như thiết kế hay không? Và chất lượng gỗ của chúng có bảo đảm như thiết kế?
3) Cuối năm học 2012 – 2013, ông Nam cho mua một hệ thống đồng hồ treo tường. Mới sử dụng được mấy ngày đã có nhiều cái hỏng hóc không chạy được. Đến năm học này thì tôi quan sát thầy hầu như các đồng hồ này đều ngưng hoạt động.
Vì vậy tôi muốn các ông xác minh về giá cả cũng như chất lượng của các đồng hồ này? Liệu có thể trường đã mua các loại đồng hồ kém chất lượng, hết đát nhưng vẫn ghi giá của đồng hồ chất lượng để trục lợi hay không?
4) Hàng năm khi tham gia bảo hiểm xã hội thì mỗi trường được trích về một khoản tiền để cho hoa hồng và sử dụng chăm sóc sức khỏe ban đầu. Vậy tôi mong các ông phối hợp cùng bảo hiểm xã hội huyện Vĩnh Linh kiểm tra xem y tế trường đã sử dụng tiền làm được gì cho việc chăm sóc sức khỏe ban đầu. Cụ thể:
- Các loại thuốc mua có đúng giá cả và đúng hạn sử dụng hay không?
- Các hoạt động nào liên quan chăm sóc sức khỏa ban đầu cho HS được thực hiện như trong các phiếu thanh toán hay không?
Tôi cung cấp một thông tin: Cuối năm học 2012 – 2013, khi ban thanh tra nhân dân làm việc, có người đã phát hiện ra có hồ sơ chi tiền cho hoạt động tuyên truyền phòng chống bệnh tật trong học sinh với số tiền là 800 000đ. Mà thực ra không có buổi tuyên truyền cổ động nào cả.
5) Năm học 2012 – 2013, trường có làm một phòng truyền thống, có phân công người phụ trách, ban giám sát hẳn hoi. Tuy nhiên theo quan sát và thông tin từ các thành viên khác trong hội đồng sư phạm thì việc làm phòng truyền thống này một mình ông Nam, hiệu trưởng chỉ đạo làm từ đầu đến cuối. Và đến nay chúng tôi cũng không biết đã hoàn thành chưa? Kinh phí là bao nhiêu?
Vậy tôi kính mong các ông kiểm tra các điều sau: Tổng giá trị tài sản của phòng truyền thống này là bao nhiêu? Nguồn này lấy ở đâu ra? Các tài sản trong phòng có giá cả chênh lệch với thị trường là bao nhiêu? Ban giám sát có thực hiện hoạt động giám sát nào không? Và người được phân công phụ trách làm phòng truyền thống này có nắm được thông tin gì không, hay tất cả chỉ dựng lên lòe cả hội đồng sư phạm?
6) Hàng năm có khoản chi cho trực Tết, nhà trường thường gọi những người có lương cao đến kí nhận.
Vậy tôi mong các ông kiểm tra xem những người kí nhận đó có nhận được tiền không? Tại sao những người khác cũng trực Tết thì lại không được nhận tiền? Và nếu những người kí nhận mà không nhận được tiền thì số tiền đó đi về đâu?
7) Kể từ năm học 2012 – 2013, trường có một website riêng và có một ban quản trị được phân công hoành tráng. Tuy nhiên trang này kể từ khi viết ra đến bây giờ không có một hoạt động nào được thực hiện trên nó như cái mục đích ban đầu khi được thuê viết. Trong khi các trường bạn khi có website riêng thì đã tổ chức truy cập, đăng tải thông tin về chuyên môn, cũng như các hoạt động và cập nhật điểm cho HS,... Mặc dù vậy hàng tháng trường phải bỏ ra một số tiền không nhỏ để đóng thuê bao. Trang web này tạo ra chỉ đủ điều kiện là trường chuẩn rồi vứt xó như vậy là quá lãng phí
Vậy tại sao ban lãnh đạo trường lại để sự lãng phí tiền bạc này diễn ra lâu như vậy? Số tiền hàng tháng phải đóng để duy trì hoạt động của website lấy ở nguồn nào? Và sự lãng phí như vậy ai là người chịu trách nhiệm?
8) Hàng năm HS khối 6 khi vào trường phải đóng tiền mua ghế ngồi, trong khi đó HS khối 9 ra trường không lấy lại số ghế mà mình đã đóng tiền.
Vậy tôi mong các ông kiểm tra xem các hóa đơn mua ghế cho HS lớp 6 có đúng thực tế không? Hay chỉ lập khống hóa đơn nhưng không mua ghế mới mà chỉ sử dụng ghế cũ của các HS đã ra trường?
9) Trong phiên họp sơ kết kì 1 năm học 2013 – 2014 (Ngày 14 tháng 1 năm 2013), ông Nguyễn Hải Nam đã thông báo là ngày 17, 18 tháng 1 năm 2014, Ban thanh tra nhân dân sẽ tiến hành thanh tra tài chính năm tài chính 2013. Tuy nhiên vào sáng ngày 17 tháng 1 năm 2014, ông Nam đã đổi lịch thanh tra sang tháng 2. Khi tôi chất vấn thì ông ta đưa ra các lí do sau:
- Phòng tài chính huyện chỉ đạo là những gì phòng tài chính đã thanh tra thì không thanh tra nữa
- Theo nguyên tắc là phải họp chi bộ để chi bộ quyết định nên thanh tra cái gì thì mới được thanh tra
- Thời điểm hiện tại (Ngày 17 tháng 1 năm 2014), trường chưa quyết toán xong với Tài chính nên chưa được thanh tra
Vậy tôi mong các ông xác minh xem những điều ông Nam nói có đúng thực tế hay không? Có đúng với các quy định hiện hành về thanh tra nhân dân hay không? Hay ông Nam bịa ra? Nếu ông Nam bịa ra thì phải truy cứu trách nhiệm như thế vào về việc xâm hại uy tín của cấp trên (Phòng tài chính huyện Vĩnh Linh)
10) Cuối cùng tôi yêu cầu các ông trong quá trình làm việc, nếu cần tìm hiểu hay xác thực các thông thì các ông phải hỏi trước toàn bộ hội đồng sư phạm, vì ở trường có rất nhiều cá nhân sẵn sàng bán rẻ lương tâm để bảo vệ cho ông hiệu trưởng.
Tôi xin chân thành cám ơn!

Người viết đơn

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Chuẩn quốc giam như .. đom

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
ĐƠN KIẾN NGHỊ RÚT LẠI QUYẾT ĐỊNH CÔNG NHẬN TRƯỜNG CHUẨN QUỐC GIA
Hồ Xá, ngày ….. tháng …. năm 2012

Kính gửi: Ông Hoàng Đức Thắm, giám đốc Sở GD – ĐT Quảng Trị
Tôi tên là:
Số chứng minh thư:
Hiện là giáo viên đang công tác tại trường THCS Đinh Tiên Hoàng, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị.
Kính thưa ông!
Năm học 2012 – 2013, trường THCS Đinh Tiên Hoàng đã được công nhận trường chuẩn quốc gia giai đoạn 1. Tuy nhiên trước khi được công nhận và sau khi đã công nhận danh hiệu này thì tôi, một giáo viên đang công tác tại trường cảm thấy có nhiều điều không ổn. Đáng lẽ tôi phải phản ánh trước khi công nhận để các đồng chí xem xét có nên công nhận hay không nhưng vì thấy tập thể GV trường Đinh Tiên Hoàng có nhiều cố gắng và khi đó tôi tin họ sẽ dần dần khắc phục các khiếm khuyết. Nhưng càng về sau này, qua những gì BGH và cả hội đồng sư phạm đã làm. Với lương tâm của mình tôi viết đơn này đề nghị các đồng chí xem xét lại cái danh hiệu trường chuẩn quốc gia này. Cụ thể như sau:
1) Trước khi công nhận
Năm học 2011 – 2012, Ban giám hiệu nhà trường mà người đứng đầu là hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam đã tổ chức phân công chuyên môn sai nguyên tắc. Cụ thể:
a) Cô Võ Thị Thúy, giáo viên dạy môn Ngữ Văn, đang trong thời gian tập sự nhưng lại phân công dạy thêm môn Lịch Sử.
Cô Thúy vừa nhận công tác tại trường vào ngày 14 tháng 12 năm 2011. Cô Thúy vừa tốt nghiệp đại học sư phạm Văn năm 2011 và đang trong thời gian tập sự. BGH lại phân công cô Thúy kiêm nhiệm dạy môn Sử khối lớp 6. Tôi đã phản ánh là không đúng nguyên tắc, là coi thường việc học chính đáng của học sinh khi trong trường vẫn có giáo viên chuyên môn Lịch sử. Nhưng hiệu trưởng vẫn bỏ ngoài tai những ý kiến của tôi. Hiệu trưởng viện lí do ngày xưa ông ta và những người bạn của ông ta cũng bị phân công sai như thế. Ông ta lập luận: những người học Văn thì phải biết Sử, giống như người dạy Toán thì có thể dạy Lí, Hóa; Sử 6 đang còn dễ, nên phân công cô Thúy dạy cũng chả sao. Với các lí do biện minh trên chứng tỏ hiệu trưởng ngoài việc không có tâm với học sinh mà còn có thái độ khinh thường môn khoa học Lịch Sử. Trong khi đó, cả nước đang đau đầu về bài Toán học sinh nước nhà đang học rất kém môn Lịch Sử
b) Thầy Hồ Ngọc Điệp, giáo viên dạy môn Công Nghệ, chưa hề được đào tạo về giảng dạy môn Vật Lý nhưng ban giám hiệu vẫn phân công thầy Điệp dạy môn Vật Lý khối 9. Với lí do cô giáo dạy môn Vật Lý của trường là cô Nguyễn Thị Thuận nghỉ sinh, không có người dạy và hiệu trưởng nghe người khác nói là thầy Điệp có thể dạy Lý được. Ông ta chưa hề biết kiến thức về chuyên môn cũng như về phương pháp giảng dạy môn Lý của thầy Điệp, ông ta chỉ căn cứ vào lời nói của người khác. Mặt khác từ trước đến nay, tại trường THCS Đinh Tiên Hoàng, thầy Điệp chưa hề giảng dạy môn Vật lý lần nào. Nếu thầy Điệp dạy tốt môn Lý thì không sao nhưng nếu thầy dạy không tốt thì sẽ gây ra hậu quả không nhỏ cho kiến thức của HS khối 9 của trường năm đó. Nó có thể làm cho học sinh ở trường có một lỗ hổng kiến thức về môn Lý, gây khó khăn cho việc học lên cao ở các bậc học tiếp theo.
Mặc dù trong cuộc họp tổ chuyên môn Toán – Lý (thầy Điệp sinh hoạt trong tổ này) thì tổ đã thống nhất không đồng ý với phân công của ban giám hiệu và đã có biên bản họp tổ nhưng hiệu trưởng vẫn giữ nguyên quyết định của mình
Tôi cũng xin nói thêm là ở trường cũng có cô giáo dạy môn Địa nghỉ sinh, giáo viên tiếng Anh thuyên chuyển công tác thì nhà trường đã hợp đồng với giáo viên khác về dạy thay, còn đối với trường hợp cô Thuận nghỉ sinh thì hiệu trưởng nói không có tiền để hợp đồng với giáo viên khác. Vậy chế độ thai sản được quy định trong luật lao động ông ta liệu có nắm được?
Như vậy hiệu trưởng đã xem quyền được học hành chính đáng của học sinh như một canh bạc, được thì hay không được thì chả sao. Điều này thể hiện ông ta là một người vô trách nhiệm trong công tác giáo dục, trong khi bản thân là người đứng đầu một trường học
2) Sau khi đã công nhận (vào tháng 9/2012)
Mặc dù đã được công nhận trường chuẩn quốc gia nhưng hiện tôi vẫn thấy càng ngày càng bát nháo, không ổn
a) Trang web của trường đã thuê người viết xong trước tháng 9 năm 2011, hàng tháng phải đóng tiền cước cho công ty Viễn thông nhưng cho đến nay chẳng có một hoạt động nào. Không có một nội dung hay thông tin gì được cập nhật trên trang. Đây thực sự là lãng phí tiền bạc của nhân dân để mua lấy cái hình thức
b) Hiện tại là trường chuẩn quốc gia nhưng trường chưa có biên chế nhân viên y tế học đường, nhân viên thiết bị, nhân viên thư viện, giáo viên chuyên trách Tổng phụ trách Đội. Mà hiện tại trường hợp đồng nhân viên y tế học đường, nhân viên thư viện với vợ của hai đồng chí trong trường
c) Ban chấp hành Công đoàn trường THCS Đinh Tiên Hoàng không làm tròn nhiệm vụ của mình. Cụ thể như sau:
Không có hoạt động sinh hoạt Công đoàn nào mà chỉ thu tiền các quỹ ở các Công đoàn viên nhưng không bảo vệ hay kiến nghị để bảo vệ quyền lợi của Công đoàn viên như:
- Không kiến nghị lên cấp trên để đòi hỏi quyền được trả lương mới đúng thời hạn.
- Khi có các văn bản vận động trích tiền lương cho các quỹ ở cấp trên, Công đoàn không yêu cầu minh bạch mà chỉ để cho kế toán và thủ quỹ trừ lương làm cho nhiều Công đoàn viên không biết bị trừ về khoản gì
- Không biết chỉ đạo Ban thanh tra nhân dân làm việc để minh bạch tài chính của trường vào cuối năm học. Đây là công việc thường niên của Ban thanh tra nhân dân nhưng khi tôi có ý kiến thắc mắc ông Chủ tịch công đoàn mới chỉ đạo thanh tra nhưng các thanh tra nhân dân cũng chẳng biết làm việc
Với các lí do tôi đã trình bày ở trên, tôi xin kiến nghị với ông giám đốc Sở và UBND tỉnh Quảng Trị hãy rút lại quyết định công nhận trường chuẩn quốc gia đối với trường THCS Đinh Tiên Hoàng. Trường này chỉ chuẩn ở mặt hồ sơ và hình thức, còn các hoạt động giáo dục thì chưa thể xứng tầm là trường chuẩn quốc gia được
Tôi xin chân thành cám ơn./.
Người viết đơn




Lê Đình Thạch

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Tài chính mù mờ

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Vĩnh Thành, ngày 23 tháng 9 năm 2013
TỜ TRÌNH
(V/v trường THCS Đinh Tiên Hoàng không minh bạch trong việc công khai tài chính)
Kính gửi: - Ông trưởng phòng Tài chính - Kế hoạch huyện Vĩnh Linh
Tôi tên là:
Địa chỉ thường trú:
Hiện công tác: Trường THCS Đinh Tiên Hoàng, Vĩnh Linh, Quảng Trị
Số điện thoại:
Tôi xin trình bày như sau:
Theo tôi được biết và đã được chứng kiến ở các trường THCS trong huyện thì hàng năm vào cuối năm học, các trường phải công khai tài chính. Việc làm này được ban thanh tra nhân dân thực hiện. Ban thanh tra nhân dân này được bầu ra trong phiên đại hội Công đoàn đầu nhiệm kì
Tôi được thuyên chuyển công tác về trường THCS Đinh Tiên Hoàng vào năm học 2010 - 2011 cho đến nay là ba năm học. Nhưng hai năm học trước tôi không hề thấy việc làm này. Cuối năm học 2012 - 2013, trong phiên họp Công đoàn, tôi đã phán ánh và đề nghị thực hiện công việc này. Cụ thể tôi nói: “Đề nghị ban thanh tra nhân dân tiến hành thanh, kiểm tra tài chính và công khai trước hội đồng. Ví dụ như khoản dạy nghề cho HS lớp 8, quỹ phúc lợi, vv...” Ông Nguyễn Văn Thu, chủ tịch công đoàn đã tiếp thu ý kiến và hứa sẽ chỉ đạo ban thanh tra nhân dân làm việc. Tuy nhiên đến phiên họp hội đồng ngày 25 tháng 5 năm 2013, ban thanh tra chỉ trả lời về hai khoản mà tôi lấy ví dụ, với lí do Chủ tịch Công đoàn đã chỉ đạo như thế. Trong khi đọc báo cáo về kết quả thanh tra, tôi có hỏi lại một số điều thì trưởng ban thanh tra, cô Nguyễn Thị Hoài Hiên không nắm rõ ràng. Trong biên bản thanh tra thì có một ý kiến của ông Thái Hòa là: Chủ tịch Công đoàn đã can thiệp quá sâu vào công tác thanh tra, làm cản trở việc làm của thanh tra, khi một thành viên của ban thanh tra phát hiện ra một số sai phạm. Thấy ban thanh tra không hoàn thành nhiệm vụ, tôi yêu cầu thanh tra lại toàn bộ các khoản thu, chi trong trường một cách minh bạch rõ ràng. Lúc này một thành viên khác của ban thanh tra nhân dân là ông Hoàng Đức Thịnh lại đứng dậy phản ứng với thái độ gay gắt. Ông này cho rằng muốn biết chi tiết phải có văn bản đề nghị cụ thể để ban thanh tra làm việc. Còn ông hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam thì lại nói bừa rằng ban thanh tra chỉ làm việc khi có 2/3 thành viên hội đồng đề nghị. Rõ ràng là ông Nam và ông Thịnh không hề nắm được chức năng và nhiệm vụ của ban thanh tra nhân dân.
Tại phiên họp hội đồng ngày 30 tháng 5 năm 2013, chuẩn bị nghĩ hè năm học, tôi tiếp tục chất vấn khi nào thì ban thanh tra báo cáo kết quả, thì được gia hạn là trong tháng 6. Đến phiên họp hội đồng ngày 2 tháng 8 năm 2013, tôi hỏi lại một lần nữa thì được trả lời là: do trong thời gian hè, ông Thái Minh Hòa, thành viên ban thanh tra bận cưới vợ nên chưa làm được.
Đến ngày 7 tháng 9 năm 2013, trong phiên họp hội đồng, cô Nguyễn Thị Hoài Hiên đã đọc bản báo cáo thanh tra tài chính. Tuy nhiên trong biên bản không có tên thành viên của ban thanh tra là ông Thái Minh Hòa, mặt khác thời gian ban thanh tra làm việc cũng là thời gian mà ông Hoàng Đức Thịnh, thành viên của ban chuẩn bị thuyên chuyển công tác. Trong khi đọc bản báo cáo cố Hiên đã lúng túng trong việc đọc một con số khá lớn, làm dấy lên sự nghi ngờ cô Hiên chỉ đọc lại bản đánh máy của người khác đưa mà bản thân cô chưa hề biết đến cái số liệu ấy. Bản báo cáo này khá dài nên không thể nắm hết số liệu bên trong nên tôi yêu cầu được có một bản photo để xem kĩ. Tuy nhiên ông hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam lại nói không thể đưa bản cáo cáo này cho tôi được. Tôi phản ứng là ở đây không hề vi phạm nguyên tắc phát tán tài liệu, chứng từ. Đây chỉ là biên bản của ban thanh tra nhân dân nên nhân dân có quyền được xem xét, nghiên cứu. Ông Nam lợi dụng khi đó phiên họp hội đồng đã kết thúc nên không trả lời thêm. Sáng ngày 9 tháng 9 năm 2013, một lần nữa tôi yêu cầu cô Hiên là trưởng ban thanh tra cho tôi được xem biên bản làm việc, thì cô Hiên không đồng ý với lí do nhà trường không cho phép
Như vậy ban thanh tra nhân dân của trường THCS Đinh Tiên Hoàng đã không hoàn thành nhiệm vụ, không hề biết cái công việc thường xuyên hàng năm này của mình. Các thành viên của ban thanh tra lại bị chi phối bởi ông hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam. Mặt khác ông hiệu trưởng Nguyễn Hải Nam cũng có thể không muốn tường minh các khoản thu chi trong trường nên có các phát biểu mang tính chủ quan.
Nay tôi đề nghị ông trưởng Tài chính - Kế hoạch cử đoàn thanh tra về thanh tra tài chính toàn diện trường THCS Đinh Tiên Hoàng, từ năm học 2010 - 2011 đến 2012 – 2013. Đặc biệt là các khoản như: Dạy nghề cho học sinh khối 8, bảo hiểm cho học sinh toàn trường, các khoản phục vụ cho xây dựng cơ sở vật chất,... Mặt khác mong ông chỉ rõ các khoản thu chi trong trường khoản nào cần niêm yết công khai, khoản nào phải báo cáo,.. Qua đây làm cho hội đồng sư phạm nhà trường được sáng tỏ các vấn đề thu chi của nhà trường, xử lý và giúp đơn vị trường THCS Đinh Tiên Hoàng khắc phục sớm các sai phạm (nếu có). Tôi cũng mong được ông thông báo kết quả rõ ràng trong thời gian thích hợp nhất
Tôi xin chân thành cám ơn!


Người viết đơn



MrhuyenthoI

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Ngẫm dài hạn

Lâu rồi không tự mình viết, hôm nay tự tay viết vài dòng gọi là ghi lại một số suy nghĩ
Về Đinh Tiên Hoàng như vậy gần trọn 3 năm. Hai năm đầu say sưa kiện cáo thầy Ngữ yêu quý nên không tập trung chuyên môn dẫn đến kết quả HSG thật là bi đát. Năm nay toàn tâm toàn ý nên kết quả có khả quan hơn. Tuy thế nhưng thỉnh thoảng anh Ngữ vẫn thò miệng về quấy rối buộc ta lại phải làm "giang hồ" dậy sóng. Nghĩ cho cùng anh Ngữ nhà ta cũng muốn tả thù mình vì cái món tiền phải nộp lại và mối thù không dễ nuốt trôi. Nhưng buồn thay cho anh Ngữ nhà mình là thach_hamas bây giờ càng ngày càng khác trước rồi. Cụ thể là càng ngày càng "nguy hiểm". Hê hê, nổ phát đã
Giữa mình với Ngữ e rằng có mối duyên trơi định. Thoát Ngữ rồi nhưng mình lại gặp anh Nam, bạn thân (như anh Nam giới thiệu) của Ngữ mới đau chứ. Nhưng anh Nam này có vẻ khôn ngoan hơn Ngữ. Mà cũng có thể anh ấy sợ mình làm loạn nên cố tình nhún nhường chăng?
Thoát khỏi Vĩnh Hòa, ta về nơi mới. Ở đây ta vẫn thấy rõ ràng những hình ảnh của những tên "nịnh thần", bợ đỡ,.. Mặc dù có khác đi về phương thức và những cái tên nhưng bản chất vẫn như nhau.
Xã hội này đang tạo ra những con người trung thành một cách mê muội. Nếu so sánh những hình ảnh "ngu trung" của các nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa như Yêu Ly, Dự Nhượng,.. thì bọn này hoàn toàn không xứng đáng đem so với họ. Còn nếu so sánh sự trung thành của bọn này với mấy con chó thì tổn thương cho mấy chú cẩu quá. Con chó trung thành thì được ca ngợi và yêu quý. Còn con người mà trung thành như con chó thì con người đó không hơn gì loài súc vạt kia. (còn tiếp)

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Ông Luận đang làm hại ngành giáo dục.


Nguyễn Vạn Phú/FB


Khi Bộ trưởng GD-ĐT Phạm Vũ Luận ký công văn trong đó có đoạn yêu cầu chủ tịch UBND tỉnh có trách nhiệm chỉ đạo báo chí “trao đổi kỹ với cơ quan chức năng trước khi cho đăng tải các thông tin nhạy cảm liên quan đến đề thi như lộ đề, đề thi có sai sót, tiêu cực trong kỳ thi…” ( Xem Đề nghị chủ tịch tỉnh chỉ đạo báo chí khi đưa tin tiêu cực -tại đây) thì ông đang làm hại chính ngành giáo dục.

Nếu tôi là Bộ trưởng Bộ GD-ĐT, gần đến ngày thi, chắc tôi sẽ lo lắng mất ăn mất ngủ vì sợ không kiểm soát được hàng ngàn trung tâm thi có làm đúng quy chế thi, có ai làm lộ đề, đề có sai sót gì không. Trông chờ vào hệ thống báo cáo ngành dọc thì chậm chạp mà chưa chắc cấp dưới đã báo cáo đầy đủ. Đề thi có sai sót, khi thi có tiêu cực xảy ra, ắt họ cũng ém bớt chứ ai chịu báo cáo nhanh, chi tiết để mà đưa đầu chịu báng.

Người khôn ngoan sẽ trông cậy vào hàng triệu tai mắt của người dân, và tiếng nói của họ được phản ánh nhanh nhất, chính xác nhất qua báo chí. Từ đó mới đẻ ra đường dây nóng, đẻ ra báo chí. Vậy nhưng ông Bộ trưởng lại đòi làm chuyện ngược đời.






Chính cái tâm lý e sợ “thông tin nhạy cảm” làm cấp dưới biết ông Luận đang sợ cấp trên đánh giá Bộ quản lý không tốt để xảy ra sự cố thì họ càng che giấu sự cố dưới sự cố ý làm ngơ của ông Bộ trưởng.

Ông Luận từng phải rút lại Thông tư quy định cấm phát tán tin tiêu cực vì sai luật, vi phạm quyền tố cáo của công dân. Nay ông chưa rút kinh nghiệm mà vẫn tiếp tục ra một công văn sai trái.

Chủ tịch UBND một tỉnh làm sao chỉ đạo được báo ở tỉnh khác, hay báo ở trung ương? “Trao đổi kỹ với cơ quan chức năng trước khi đăng” tức là ông Luận muốn thiết lập một cơ chế kiểm duyệt báo chí chưa từng có tiền lệ. Bản thân ông Luận đã có thể chỉ đạo được báo của Đoàn Thanh niên như Tuổi Trẻ, Tiền Phong chưa mà ông dám yêu cầu chủ tịch tỉnh làm điều trái luật như vậy?

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

Đơn xin chuyển trường

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
------------------------

ĐƠN XIN THUYÊN CHUYỂN CÔNG TÁC
Kính gửi: - UBND huyện Vĩnh Linh
- Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Vĩnh Linh
- Trường THCS Đinh Tiên Hoàng.
Tôi tên là: Lê Đình Thạch
Ngày sinh: 24/01/1982
Quê quán: Thạch Linh, Thạch Hà, Hà Tĩnh.
Nơi thường trú: Khóm Hải Hòa, thị trấn Hồ Xá, Vĩnh Linh, Quảng Trị.
Trình độ chuyên môn: ĐHSP Toán, hệ chính quy
Năm vào nghành: 2005
Số năm đã công tác: 7 năm
Các danh hiệu đã đạt được: Giáo viên dạy giỏi cấp huyện từ năm học 2007 – 2008 cho đến nay.
Đối tượng ưu tiên: Không.
Đơn vị đang công tác: Trường THCS Đinh Tiên Hoàng, Vĩnh Linh, Quảng Trị.
Đơn vị xin được chuyển đến: Trường THCS Lê Quý Đôn, Vĩnh Linh, Quảng Trị
Tôi viết đơn này kính trình lên quí cấp lãnh đạo một việc như sau.
Năm 2005, tôi ra trường được phân công giảng dạy tại trường THCS Lý Thường Kiệt, xã Vĩnh Lâm. Năm 2008, sau ba năm công tác tại đó tôi được cấp trên điều động công tác tại trường THCS Vĩnh Hòa. Năm 2010, cấp trên tiếp tục luân chuyển tôi về trường THCS Đinh Tiên Hoàng, xã Vĩnh Thành cho đến nay.
Trong 7 năm công tác vừa qua, dù ở đơn vị nào, bản thân tôi luôn có ý thức trách nhiệm của một người giáo viên đối với sự nghiệp trồng người cao cả mà Đảng và nhân dân giáo phó. Luôn gương mẫu trước học sinh, là tấm gương sáng đối với học sinh. Thường xuyên phát huy tinh thần tự học, tự trau dồi kiến thức chuyên môn để nâng cao hiệu quả trong công tác giảng dạy. Và tôi đã hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được BGH các trường từng công tác và Phòng GD – ĐT Vĩnh Linh giao
Hiện tại hoàn cảnh gia đình của tôi gặp rất nhiều khó khăn: Bố tôi đã mất, các anh trai đã lập gia đình và ở riêng. Gia đình tôi bây giờ neo người, chỉ còn tôi và mẹ già tuổi đã cao, sức yếu thường xuyên ốm đau. Bản thân lại chưa lập gia đình riêng nên không có người phụ giúp chăm sóc cho gia đình và mẹ già. Đơn vị đang công tác cách xa nhà hơn 7km nên việc đi lại rất vất vả. Tuy đã công tác 7 năm nhưng đồng lương còn ít ỏi nên chi phí cho đi lại làm việc rất tốn kém. Mặc dù luôn ý thức rằng tuổi còn trẻ thì cần hi sinh và cống hiến và tôi cũng đã công tác tại hai trường THCS Lý Thường Kiệt và THCS Vĩnh Hòa, là hai đơn vị ở khu vực nông thôn, các tuyến đường đi lại xuống cấp và hư hỏng nghiêm trọng
Tôi muốn thuyên chuyển về trường THCS Lê Quý Đôn cũng vì muốn góp phần nhỏ nhoi công sức của mình để xây dựng ngôi trường, đã dạy dỗ tôi khôn lớn ngày càng lớn mạnh hơn. Cũng như là một người con của địa phương, tôi muốn về đây để dạy dỗ con em nơi mình đang sinh sống. Và cũng thay đổi môi trường làm việc để đổi mới tư duy và phương pháp giảng dạy. Mặt khác cũng là thuận lợi cho việc đi lại, chăm sóc mẹ già cùng gia đình và để chú tâm hơn vào nghiên cứu chuyên môn cũng như nâng cao trình độ
Nay tôi viết đơn này kính trình lên quí cấp lãnh đạo, quan tâm xem xét cho tôi được thuyên chuyển công tác về trường THCS Lê Quý Đôn, Vĩnh Linh, Quảng Trị. Nếu được tôi xin hứa sẽ hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ được giao và chỉ toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp trồng người mà Đảng và nhân dân giao phó

Tôi xin chân thành cảm ơn!

Vĩnh Thành, ngày 26 tháng 4 năm 2012
Người viết đơn





Lê Đình Thạch

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Tân Hịch tướng sĩ


"Ta thường nghe…Đất này là của nước của dân. Tại sao chúng mày tùy tiện cậy quyền cậy thế rủ nhau kéo bè kết lũ bao chiếm nhiều đến thế?... Ta cũng thường nghe: 'Nhà nước của dân, do dân, vì dân', Đảng là của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, mọi quyền lợi, quyền lực thuộc về nhân dân...
…"Thế mà, nay các ngươi ngồi nhìn chủ mất đất trắng tay,chịu nhiều oan ức bất công mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn.
"Nếu bất chợt thằng giặc Tàu tham lam bành trướng tràn sang thì quy hoạch treo, dự án ảo, công ty ma của các ngươi liệu có thay đội quân chủ công ra chặn giặc? Lô đất này, bất động sản nọ với những khu đất vàng đất bạc có biến thành vũ khí diệt thù? Những thủ đoạn và quyền uy chiếm đất có đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng, trang trại, biệt thự, khách sạn dẫu nhiều cũng không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ bé, vợ hờ, bồ nhí, quán xá ôm ủng không ích gì cho việc quân việc nước? Những thủ đoạn ém nhẹm VINASHIN, VINALINE, Nhóm lợi ích ngân hàng, những trò dối gian của các Tập đoạn, Tổng công ty Nhà nước biến lãi thành lỗ chia chác cho nhau...liệu có trở thành ngụy trang hay tàng hình đánh lừa được giặc cướp? Lúc đó, đứng ra xưng danh Đảng và Nhà nước liệu ralo, có làm cho quân địch chùn bước? Lúc đó, đưa ra 16 chữ vàng, 4 tốt và "trong tình đồng chí thương yêu lẫn nhau" có làm cho quân giặc quy hàng, lui binh? Lúc đó hô thật to cả ngàn lần "xin lỗi", hoặc mếu máo có át được tiếng bom đạn của quân địch, có làm cho chúng phải chùn bước tiến quân xâm lược? Rồi cả tỉ tỉ đồng tham nhũng rút cho rỗng kho bạc Nhà nước liệu rằng có thay thế tàu ngầm, máy bay, xe tăng, tên lửa để chặn giặc được hay không?...
"Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; nhóm lợi ích tuy đông cả “bộ phận không nhỏ” cũng không đuổi được quân thù. Rượu ngon đắt tiền, sơn hào hải vị dù cao sang đến mấy không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt trong các ca phòng du hý không làm giặc điếc tai. Nay đương chức các ngươi quát nạt dân thì vẫn vô can, nhưng đố dám ra quát nạt lũ giặc! Lúc bấy giờ dù có nghìn nhóm lợi ích, quan trên quan dưới cánh hẩu, phe phái cũng đều bị bắt, đau biết chừng nào! Lúc ấy, giả như các ngươi cứ một mực khăng khăng không chịu từ chức thì cũng chẳng còn chức vị gì để mà 'từ', thậm chí còn bị quân giặc bắt, hạ nhục và giết! ...
Chẳng những gia sản, biệt thự, xe hơi của các ngươi không còn mà bổng lộc, ngay cả 'sổ hưu' của các ngươi cũng mất trắng và vô giá trị; chẳng những gia quyến của các ngươi bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; hãm hiếp, đọa đày, giết hại; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ thù giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi, những nhà thờ họ thờ tổ nguy nga mấy trăm tỉ cũng bị kẻ thù bới đào; phá banh, san phẳng; chẳng những thân các ngươi kiếp này chịu nhục đến nghìn năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là lũ tham nhũng vô trách nhiệm, vô cảm trước dân tình vận nước. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?"...
(BVB – Phỏng luận theo Hịch tướng sĩ)

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

TRÒ CHUYỆN VỚI CÁI GHẾ



- Ghế này, có khỏe không?
- Anh là ai mà hỏi như là ngang hàng với tôi không bằng?
- Ơ hay, anh chỉ là cái ghế thôi chứ có gì mà cao ngạo thế?
- Thế anh không biết người ta chạy chọt, luồn cúi, hối lộ, tranh giành, cắn xé nhau, thậm chí đảo chính, lật đổ, nội chiến cũng chỉ vì tôi à?
- Nói thật nhé, anh cũng chỉ là thứ mà người ta gửi tạm cái bàn tọa thôi, chứ cao sang gì! Bức tranh làm nên giá trị cho cái khung. Nhân cách người ngồi trên ghế mới mang lại danh giá cho cái ghế, nghe chưa!
- Chú em đúng là đồ...lý thuyết suông! Chính anh mày đây mới là người mang lại danh giá cho kẻ ngồi!
- Làm gì có chuyện ngược đời thế?
- Anh hỏi chú mày nhé? Chú mày học hành tử tế, bằng cấp đàng hoàng, thông thạo ngoại ngữ, đạo đức sáng ngời, nói năng lưu loát, viết lách giỏi, tổ chức quản lý cừ...Túm lại là rất ổn. Đúng không?
- Ờ...thì đại loại là như thế. Thì sao?
- Nhưng anh hỏi chú mày, chú mày nói có ai nghe không?
- Ờ...thì...là...mà...
- Đấy. Chú mày thấy chưa? Nhưng nếu chú mày ngồi lên chỗ anh đây, tất nói sẽ có người nghe, đe sẽ ối kẻ sợ. Vậy thì cái gì làm nên giá trị, chú mày hay anh? Con người hay cái ghế?
- Anh nói thế nghĩa là kể cả dốt nát, tham lam, dối trá, nịnh bợ...hễ cứ ngồi được lên ghế là danh giá?
- Chứ sao! Cũng con người ấy nhưng hễ cứ tót lên ghế cao là bỗng nhiên “nghe anh nói bọn em sáng ra” ngay. Không danh giá thì là gì?
- Nhưng đó là cái danh hão, báu gì!
- Đúng, danh thì hão, nhưng quyền lực thì thật. Mà, có quyền thì làm được nhiều việc lắm.
- Đương nhiên rồi, thời nào thì cũng phải có quyền mới thực thi được chuyện này chuyện nọ. Nhưng tôi hỏi anh Ghế, các ông chủ của anh, những người đã phải chi phí rất nhiều để có anh, họ thường quay lại dùng anh vào việc gì là chủ yếu?
- Làm tiền. “Măn ny” ấy mà, để trước mắt là bù đắp chi phí, gọi là “thu hồi vốn”.
- Đồng ý với anh “trước mắt” là “thu hồi vốn”. Thế còn “sau mắt” là gi?
- Là tiền!
- Để làm gì nữa?
- Có thế mà cũng hỏi. Để “đóng” một cái ghế cao hơn!
- Tôi kinh sợ anh rồi đấy. Đúng là chỉ vì anh, mà người ta sẵn sàng chạy chọt, nịnh bợ, hối lộ, dối trá, tranh giành, cắn xé nhau...
- Chú mày nói đúng thực trạng của một “bộ phận không nhỏ” rồi đấy. Nhưng nếu không thế, theo chú mày thì sao?
- Còn sao nữa. Phải công khai minh bạch, thi thố khách quan, bầu cử đàng hoàng, ai có thực tâm, thực tài thì phải được trọng dụng.
- Có nghĩa là ghế phải đi tìm người, chứ người tài không đi tìm ghế?
- Đúng như thế! Người tài ai người ta quỵ lụy cái... vật bốn chân!
- Chú mày nói rất đúng, quá đúng, cha của đúng!
- Chứ sao!
- Chỉ có một điều nho nhỏ thôi, nói một câu cho vuông để chú mày buồn dần đi là vừa...
- Là điều gì vậy?
- Đó là cái đúng của những kẻ...không có ghế!

Nguồn: tạp hóa Fa - Xu - Ca

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Đòi bồi thường về khoản … sợ


Nhà thơ Văn Công Hùng: ”Các bố kéo quân hùng tướng mạnh vào tấn công nhà người ta, sai lè lè đến mức bị khởi tố cả đám, người ta tự vệ, một bên là mấy ông nông dân nghèo khó chân đất mắt toét, một bên là quân nhân chuyên nghiệp trang bị vũ khí tận răng (trông các bố ấy mặc áo giáp súng lăm lăm mà ghê), thế mà giờ lu loa lên đòi… bồi thường. Chưa nói cái lý cái lẽ gì cả, chỉ nguyên sự tự ái nghề nghiệp (nếu các đồng chí bộ đội công an kia có) thì cũng khiến các đồng chí ấy, lẽ ra là yên lặng cho lành, đằng này cũng bu bám vào đòi bồi thường.”

Vụ Đoàn Văn Vươn lại bùng lên vì đã có kết luận điều tra.

Vụ án này đã ầm ỹ trên báo chí với rất nhiều góc cạnh khác nhau, tạo ra những cảm hứng khác nhau, trong đó có yếu tố hài qua “trận đánh đẹp cần ghi vào sử sách” của đại tá Đỗ Hữu Ca.

Chuyện về “trận đánh đẹp” người ta không nhắc đến nữa nhưng bây giờ lại nổi lên một chuyện hài không kém: Công an, bộ đội tham gia vào vụ tấn công nhà Đoàn Văn Vươn giờ lại yêu cầu anh em Vươn bồi thường tổn thất về tinh thần.

Nói thế, chẳng khác quái nào đòi anh em Vươn bồi thường vì đã làm cho họ … sợ.

Mà sợ thật còn gì. Khi mà anh em Vươn nổ mấy phát súng hoa cải, họ chạy tan tác, hồn xiêu phách lạc. Sợ tới mức độ phải lâu lắm mới tổ chức tấn công lại. Khi dò dẫm rón rén mò vào được thì anh em Vươn đã cao bay xa chạy từ lúc nào.

Số tiền đòi bồi thường do anh em Vươn làm họ sợ khiến chuyện đã khôi hài còn khôi hài thêm. Các “đồng chí” công an đòi 44.888.812 đồng, các “anh” bộ đội cụ … Trọng đòi 12.297.646 đồng, tổng cộng 57.186.458 đồng.

Nếu mà bồi thường tổn thất về vật chất thì con số lẻ có thể chấp nhận được sau khi đã làm các phép tính, cộng trừ hóa đơn mà thành. Nhưng đòi bồi thường do sợ cũng có con số lẻ đến từng đồng thì quả là chuyện lạ. Hay là họ tính theo các phép tính của sổ sách kế toán, tức là lấy số lượng “sợ” nhân với đơn giá “sợ” nhưng chẳng biết đơn giá mỗi đơn vị “sợ” nó có số lẻ như vậy không. Phen này chết anh cu Vươn rồi. Đưa chẵn trăm thì họ không thèm lấy thừa mà đưa chính xác thì lấy đâu ra tiền 1 đồng bây giờ.

Nói về mặt lý, đã có nhiều bài viết phân tích rất thuyết phục và kết luận anh em nhà Vươn chẳng chống người thi hành công vụ, vì đấy là cướp chứ có phải người thi hành công vụ đâu mà chống, cũng chẳng phạm tội giết người. Nếu có anh nào đó lăn quay ra cũng chẳng qua do sợ quá mà chết chứ vài phát súng hoa cải chỉ có tác dụng dọa thôi chứ giết làm sao được người.

Vì sao nói cái đám đến cướp phá nhà anh Vươn ấy không phải là thi hành công vụ? Vì cái lệnh cưỡng chế đã sai, và trong cái lệnh sai ấy thì nhà anh Vươn không phải là đối tượng cưỡng chế. Bạn thử tưởng tượng mình đang ở yên lành, tự nhiên có đám quân hơn trăm người rùng rùng kéo đến với đủ súng ống trong tay đến tấn công nhà bạn, bạn sẽ nghĩ đám người đó là gì? Là cướp chứ còn là gì nữa.

Trong bài Lạ thay! Kẻ đi cướp phá bắt đền nạn nhân, JB Nguyễn Hữu Vinh cho rằng việc đòi bồi thường này là rất ngược đời: “đám người tự dưng đến nổ mìn, nổ súng phá nhà, bắt đánh người, kia lại còn đòi nạn nhân phải bồi thường”.

Và JB NHV nhận xét: “Xưa nay trên thế giới, chẳng có quốc gia nào mà nạn nhân lại phải đền bù cho bọn cướp được coi là pháp luật. Loại trừ những toán thổ phỉ cậy mạnh hiếp yếu trong rừng sâu hoặc bọn Tàu cướp bóc ngoài biển Đông đang làm với ngư dân Việt Nam mà thôi”.

Lại còn “đồng chí” thủ trưởng đơn vị bộ đội nào đó nữa. Ai cho “đồng chí” mang quân đến cướp phá nhà dân. Chức năng của quân đội là gì? “Đồng chí” đã sai, không mang tiền lương ra để bồi thường cho lính lại còn tru tréo lên đòi người ta bồi thường về khoản sợ, thực chẳng khôn ngoan tẹo nào.

Thấy bất công, vô lý thì nói thế chứ cứ để rồi xem, khi ra tòa, anh em nhà Vươn vẫn cứ phải bối thường như thường. Lý do đơn giản là: anh em Vươn chỉ là dân thường còn đám người đòi bồi thường vì sợ kia lại là người nhà nước.

29/12/2012

Theo blog NTT

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

TOP TEN TỪ NGỮ 2012


Sơn- Thi- Thư

1. Từ ngữ khủng khiếp nhất: Cưỡng chế. Bằng chứng là ở Tiên Lãng (Hải Phòng), người ta phải nổ súng hoa cà hoa cải để chống lại nó, ở Văn Giang (Hưng Yên), đạn bay, pháo nổ mù trời vì nó, ở Vụ Bản (Nam Định), người ta phải chít khăn tang vì nó và ở Cần Thơ người ta phải cởi truồng vì nó.


2. Từ ngữ được bàn tán nhiều nhất: Đồng chí X. Bằng chứng là từ nghị trường đến quán nhậu, từ các nguyên thủ quốc gia đến bà bán bánh đều bàn tán và hiểu rõ nghĩa của từ này.

3. Từ ngữ lý thuyết nhất (hay giáo điều nhất): Khách quan, biện chứng. Bằng chứng là nhiều người không hiểu nó có nghĩa lý gì, chủ blog này cũng không hiểu.

4. Từ ngữ kiêng kị nhất: Biểu tình. Bằng chứng là các báo, đài chính thống không được đưa tin có từ này mặc dù nó phản ánh đúng hiện thực.

5. Từ ngữ bị pha trò nhiều nhất: Chính chủ. Bằng chứng là từ ô tô, xe máy …cho đến ….chó mèo đều phải chính chủ hết.

6. Từ ngữ giải thích nguyên nhân tử vong hay nhất: Có biểu hiện mệt mỏi. Bằng chứng là các nghi phạm, can phạm… khi có biểu hiện này thì chắc chắn Diêm Vương đã chấm sổ rồi, tỉ lệ chính xác 100%.

7. Từ ngữ kỳ diệu nhất: Xin lỗi. Bằng chứng là quan lớn, quan bé, tội lớn, lỗi to … sử dụng xong từ này thì lại “trắng trong” như thường.

8. Từ ngữ được mổ xẻ nhiều nhất: Cắt, đứt. Bằng chứng là có cả một cuộc giao ban căng thẳng vì nó. Nói như nhà văn Nguyễn Quang Lập thì không nên dùng từ “hiếp dâm” mà dùng từ “gây rách…” cho nó “lành”.

9. Từ ngữ cần bảo vệ nhất: Sổ hưu. Bằng chứng là một PGS.TS -NGƯT bảo : Bảo vệ Tổ quốc là bảo vệ sổ hưu!

10. Từ ngữ không có trong từ điển của quan chức: Từ chức. Bằng chứng là các quan chức không bao giờ dùng từ này và họ luôn kiên quyết “không thoái thác nhiệm vụ”.
Theo blog STT

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Bộ GDĐT tiết kiệm rứa?



Tối qua nhà bác Tâm Sự Y Giáo đưa bài: 20-11: KHÔNG NHẬN HOA, CHỈ NHẬN PHONG BÌ ! ( tại đây) nói chuyện “Bộ Giáo dục và Đào tạo có ban hành một văn bản phổ biến đến các Sở, các trường việc không tiếp khách, không nhận hoa ngày 20-11 năm nay tại VP Bộ và VP đại diện tại TPHCM.” Mình không tin lắm, mò vô mạng tìm cái văn bản kia xem thế nào, té ra thiệt. Thì đây này, trang mạng Bộ GDĐT loan tin:Không tổ chức tiếp khách, nhận hoa nhân kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam ( tại đây):”Thực hiện Chỉ thị số 45-CT/TW, ngày 22/7/2010 của Bộ Chính trị (khóa X) “Về đổi mới, nâng cao hiệu quả tổ chức các ngày kỷ niệm, nghi thức trao tặng, đón nhận danh hiệu vinh dự Nhà nước và các hình thức khen thưởng cao”, chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí; Ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay (20/11/2012), Bộ Giáo dục và Đào tạo chủ trương không tổ chức tiếp khách, không nhận hoa chúc mừng tại trụ sở Cơ quan Bộ và Cơ quan đại diện của Bộ tại Thành phố Hồ Chí Minh.”

Mình dò Wikipedia thử coi người ta điịnh nghĩa Ngày nhà giáo Việt Nam ra răng, thấy định nghĩa như ri: “Ngày nhà giáo Việt Nam (hay ngày lễ Hiến chương nhà giáo Việt Nam) là một ngày kỷ niệm được tổ chức hằng năm vào ngày 20 tháng 11 tại Việt Nam. Đây là ngày lễ hội của ngành giáo dục và là ngày “tôn sư trọng đạo” nhằm mục đích tôn vinh những người hoạt động trong ngành này. Ngày này là dịp để các thế hệ học trò bày tỏ lòng biết ơn với những người thầy. Trong ngày này, các học sinh thường đến tặng hoa và biếu quà cho các thầy cô giáo. Ngành giáo dục cũng thường nhân dịp này đánh giá lại hoạt động giáo dục và lập phương hướng nâng cao chất lượng giáo dục.”

Như rứa là, xét theo định nghĩa của Wikipedia thì bằng cái công văn 7522/BGDĐ T- VP Bộ GD ĐT đã hủy bỏ luôn Ngày nhà giáo Việt Nam, một ngày lễ vô cùng có ý nghĩa đối với dân tộc ta, dân tộc biết tôn sư trọng đạo. Đừng nói chúng tôi chỉ không tiếp khách và nhận hoa ở Bộ thôi chứ có cấm giáo dục nước nhà tiếp khách nhận hoa đâu. Xin thưa: Bộ không làm thì Sở có ba đầu chín tay cũng không dám, Sở không dám thì phòng không dám, nhà trường không dám và đến cô thầy cũng không dám nốt. Xong om Ngày nhà giáo Viêt Nam.

Lý do để Bộ có công văn kì khôi nói trên là để chấp hành chỉ thị của BCT, Thủ tướng về thực hành tiết kiệm. Nhưng bảo đảm khi thấy Bộ GDĐT thực hành tiết kiệm bằng cách không tiếp khách và nhận hoa trong Ngày nhà giáo Việt Nam thì BCT và Thủ tướng cũng ngả ngửa người ra, nói trời ơi ai bảo chúng mày tiết kiệm kiểu đó. Sao không tiết kiệm hàng trăm cái dự án giáo dục giùm tao? Năm nào chúng mày cũng in SGK khiến ngân khố quốc gia rỗng đi một ít, sao chúng mày không tiết kiệm giùm tao? Lại còn dự án 70 ngàn tỉ cho bộ SGK mới, sao chúng mày không tiêt kiệm giùm tao?

Hi hi khổ thân Bộ GDĐT, đến bây giờ vẫn không chui đầu ra khỏi chủ nghĩa hình thức lại còn đòi nói chuyện đổi mới.

Đom!

Theo quechoa.vn

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

Dân Mỹ dốt thật


Dốt quá đi chứ, có mỗi ai làm tổng thống mà cũng không biết, sát giờ cũng không biết. Không ai biết, kể cả hai vị đang ứng cử, kể cả ủy ban bầu cử (mình tạm gọi vậy chứ không biết Mỹ nó gọi cái đám tổ chức bầu cử là gì).

Vào lúc này, (9h07′ giờ Hà Nội) cả thế giới đang nín thở xem ông nào làm tổng thống Mỹ. Lúc thì ông Rôm lây (hay Lây rôm cũng được) dẫn trước, lúc thì ông Ba ma lấy lại lợi thế. Ông nào cũng hy vọng nhưng không dám khẳng định mình trúng cử. Đảm bảo cả thế giới không có ai dám khẳng định, kể cả các nhà tiên tri. Nếu có vị nào đoán đúng cũng chỉ là chó ngáp phải ruồi mà thôi, vì xác suất đoán trúng cao tới 50%.
Ở nước tôi á, trước khi bầu, vị nào cũng ung dung tự tại. Dân cả nước đều biết trước hàng mấy tháng trời rằng ông này làm CT, ông kia làm TT, ông nọ làm CTQH, ông nớ làm Tổng bí. Tui cũng biết trước mà.
Việc gì mà họ cứ phải hồi hộp thế nhỉ. Muốn biết kết quả nhanh và sớm á, chả việc gì phải khổ như vậy. Cứ mang hai ông ấy sang cho bay tui bầu hộ, có mà biết kết quả ngay từ khi ứng cử ý chứ.
7/11/2012

Theo blog Nguyễn Tường Thụy

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

CẢM NHẬN TRÌNH CÁN BỘ QUA VỤ TIÊN LÃNG

Văn Công Hùng

Lâu rồi hôm kia mới thấy một tờ báo nhắc tới chánh văn phòng Ngô Ngọc Khánh, một thời được phong biệt danh “Khánh loa”, thời ấy anh này nổi như cồn với nhiều câu phát biểu… dựng ngược. Hôm kia thì anh được nhắc khi anh công bố cái tin kỷ luật mấy bố vụ Tiên Lãng mất chức rồi phục chức và giờ lại… mất chức. Mấy bố này trước kia được anh Khánh bảo vệ như bảo vệ… lãnh tụ…

Cái mình ngồi và nghĩ thì là rằng, qua vụ Tiên Lãng này mới thấy cái Trình của cán bộ lãnh đạo ta quả là… oách xà lách.

Này nhé, một bác thì sáng chế ra cái món Gúc Gồ chấm Tiên Lãng làm các vị Goolge thứ thiệt bật ngửa, không biết cái món Tiên Lãng này là món gì mà nó chấm kèm với mình, như lòng lợn chấm… mắm tôm vậy.

Bác khác khẳng định như cột ăn đinh tại hội nghị báo chí rất lớn rằng dân bức xúc phá nhà ông Vươn, trong khi giờ thì khởi tố cả đám quan chỉ đạo phá nhà dân mà bác này không mảy may… bức xúc. Nếu là mình, mình xấu hổ đến mất ăn mất ngủ, chả dám ra ngoài gặp ai.

Bác khác ca ngợi chiến công phối hợp có thể viết thành sách về việc hàng trăm quân tinh nhuệ cưỡng chế mấy anh nông dân, cuối cùng giờ sau gần cả năm trời vẫn lúng túng xử lý không xong mà sách thì vẫn… chưa viết. Nếu là người khác, có khi cũng xấu hổ phết.

Nhiều “tấm gương” khác nữa, mà bình thường thì nó khuất lấp, nhưng đụng việc thì nó… lòi cái dốt, cái sỉ rất… cơ bản của các vị ra. Nhưng điều mình cứ băn khoăn là, sao chả thấy ai sờ vào gáy mình phát, mà vẫn tự tin chém gió phần phật, chả sợ ai, chả chấp ai, coi thiên hạ như rác, thi thoảng vẫn phương phi béo tốt trên báo chí, truyền hình như “phía tây không có gì lạ”…

Mình, có hôm nhậu hơi quá đà, nói năng hơi mất tự chủ tí, sáng sau nhắn tin hoặc điện thoại hỏi từng người, xin lỗi từng người, thế mà vẫn áy náy mãi… Thế nên mãi mình vẫn chỉ là… mình, huhu..

Theo blog VCH
Nguồn quechoa.vn

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Bài học Nguyễn Văn Khanh

Nguyễn Quang Thân

Vụ Tiên Lãng sau tám tháng nằm im đã nóng trở lại với việc bắt tạm giam ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện và truy tố cho tại ngoại ba bị can khác. Ông Khanh là ai? Tại sao lại là ông Khanh?

Sau vụ cưỡng chế, báo chí viết nhiều về ông Khanh, người từng phản đối cưỡng chế. Báo Nông nghiệp VN viết: “Ông là một trong những cán bộ được lòng dân nhất trong bộ máy chính quyền huyện”. Báo Giáo dục VN: “Trong nhiều năm, ông Khanh đã có những đóng góp không nhỏ để đưa Tiên Lãng trở thành huyện có nền nông nghiệp phát triển. Khi nhắc đến Phó Chủ tịch UBND huyện Nguyễn Văn Khanh, nhiều người dân vẫn dành cho ông sự trân trọng, khác hẳn với những gì họ dành cho ông Lê Văn Hiền”.

Những người cộng tác nói về ông: “Trong số những lãnh đạo của huyện Tiên Lãng, Phó Chủ tịch Khanh là người có năng lực, có tư cách đạo đức tốt, gần dân, biết lắng nghe dân” (PGS-TS Nguyễn Thị Lý Anh, Viện trưởng Viện Sinh học nông nghiệp – theo báo Nông nghiệp VN).

Ông Lương Văn Trong, Phó Chủ tịch Liên chi hội Nuôi trồng thủy sản nước lợ khẳng định: “Cần xem xét những người đứng đầu huyện Tiên Lãng, cụ thể là hai ông Bùi Thế Nghĩa – Bí thư Huyện ủy Tiên Lãng và ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch. Ông Khanh là người phản đối cưỡng chế, không đáng chịu như thế!”. Phần mình, ông Khanh cũng đã viết một bức tâm thư dài nói ông phản đối cưỡng chế, ông không quyết định phá nhà, ông bị oan.

Vậy mà tại sao ông Khanh lại bị bắt, bị tạm giam, mặc nhiên hiện nay được coi là đầu dây vụ án? Người ta đã lật ngược thế cờ!

Có đủ cơ sở để tin rằng, ông Khanh là người tốt, thân dân chứ không xa dân, hiểu được quyền lợi và nguyện vọng của dân, có trình độ, lại nắm được luật pháp nên ít nhất từ 2010, khi Huyện ủy, UBND Huyện Tiên Lãng có chủ trương cưỡng chế thu hồi đất của gia đình ông Vươn, ông Khanh đã phản đối chủ trương này. Tuy nhiên ông Bí thư và ông nguyên Chủ tịch UBND Huyện tên Hiền vẫn khăng khăng cưỡng chế. Khi thực thi, với cái mẹo “gậy ông đập lưng ông”, những kẻ mưu cao vẫn ép được ông Khanh làm trưởng ban chỉ đạo. Ông đành ngậm đắng nuốt cay nhận nhiệm vụ vì ý thức tổ chức.

Vụ cưỡng chế động trời xảy ra, bị Thủ tướng kết luận là trái pháp luật, cả chủ trương thu hồi đất lẫn thực thi cưỡng chế. Hơn 50 cán bộ thành phố và huyện, xã bị kỷ luật. Chủ tịch và ông phó đều bị cách chức. Công luận phải chờ đợi tám tháng trời để rồi nhận được tin mới là chỉ mình ông Khanh bị tạm giam. Cái tin này không chỉ riêng ông Khanh sửng sốt!

Sửng sốt vì ông Khanh là người phản đối chủ trương làm sai pháp luật lại bị giam cầm, trong khi những thủ phạm chính gây ra cơ sự thì vẫn nhởn nhơ. Ông Khanh có thể là người tốt nhưng chưa phải là cái tốt đúng nghĩa. Ông mới có tấm lòng với dân, có nhận thức đúng, nhưng ông không có gan bảo vệ cái mình cho là đúng đến cùng. Không hiểu sao, là một ông phó chủ tịch huyện mà cho đến bây giờ, theo công an Hải Phòng, không hề có một văn bản nào chứng minh ông Khanh phản đối cưỡng chế! Vậy là ông chỉ nói trong xó, không dám viết ra, không dám đề đạt, phản biện, phải chăng vì sợ? Sợ cái gì? Sợ mất chức? Sợ mang tiếng chống đối? Rồi khi một kế hoạch khá hoàn hảo gài ông vào cái bẫy trưởng ban cưỡng chế, ông lại không đủ can đảm để thẳng thừng chối từ. Vì việc được giao trái với quan điểm của ông, vì không thể phản bội lại mình và nhân dân, ông có thể từ chức ngay, về làm một anh kỹ sư nông nghiệp được dân yêu. Nhưng lần nữa ông lại đầu hàng những kẻ muốn mượn tay ông để làm sai pháp luật. Chính ông tự chui đầu vào cái bẫy tình ngay mà lý gian được những bộ tim óc tăm tối giăng ra. Ôi, đó là bài học lớn cho ông Khanh và tất cả chúng ta.

Giá như ông Khanh học được chút sĩ khí của Chu Văn An hay bí thư Kim Ngọc, chẳng thà quyết bảo vệ cái đúng mà về vườn chứ không ngoan ngoãn, cả nể hay khiếp nhược với cái sai, thì có thể vụ Tiên Lãng với bao hệ lụy chưa chắc đã xảy ra…

Theo báo PN Tp HCM


PS:Có tấm lòng với dân nhưng không dám đấu tranh với sai phạm cấp trên, gián tiếp làm hại dân và hại cả bản thân. Sống là phải cương trực chứ đừng sợ gì bọn cường hào đó

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Thư khẩn của GS Tương Lai về tư liệu giả mạo đang lưu truyền trên mang

NQL: Mình đã đọc bức thư giả mạo ( tại đây), trong đó có đoạn: ”Vậy mà, nhiều bạn trẻ nói chung và Phương Uyên nói riêng đã không tự soi mình, lại đi làm tay sải cho những thành phần bất hảo ở hải ngoại, nhận những đồng tiền USD và trở thành công cụ cho hoạt động chống dối Việt Nam, thương lăm thay.”…”Thì việc theo kiểu cách như Công An ta vừa bắt cô sinh viên 20 tuổi Phương Uyên cùng lứa tuổi với chúng tôi dạo ấy nhưng thông báo hơi trễ cũng bình thường thôi, vì Phương Uyên có tội thực sự.” … Thật kinh tởm. Không rõ ai làm bức thư giả mạo này? Lũ mất dạy hay cái gọi là ” bằng các biện pháp nghiệp vụ” ?

Kính gửi các anh chị, các vị đã ký tên vào THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC NGÀY 30.10.2012 VỀ VỤ CÔNG AN BẮT GIỮ CHÁU PHƯƠNG UYÊN TRÁI PHÁP LUẬT,

Vừa qua tôi nhận được email của một người bạn cho biết là trên mạng hiện lan truyền một tư liệu GIẢ MẠO THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC của chúng ta, đứng tên 74 người trong số những người đã ký tên vào THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC NGÀY 30.10.2012 nhằm xuyên tạc nội dung của bức thư nói trên [ tôi xin đính kèm bức thư giả mạo nói trên trong file đính kèm, và để nhận ra những nội dung xuyên tạc một cách bỉ ổi và lố bịch của kẻ làm nên sản phẩm giả mạo nói trên, tôi sơ bộ bôi vàng những chỗ xuyên tạc và thêm bớt trắng trợn vào nội dung bức thư của chúng ta để thuận tiện cho các anh chị và các vị nhân biết].

Tôi đề nghị NHỮNG NGƯỜI BỊ GHI TÊN VÀO BỨC THƯ GIẢ MẠO NÓI TRÊN, NẾU CÓ ĐIỀU KIỆN THÌ LÊN TIẾNG PHẢN ĐỐI THỦ ĐOẠN XẤU XA NÓI TRÊN. Nếu thấy cần thiết, xin đề nghị quý anh chị và các vị gửi đến các địa chỉ sau đây, BAUXIT1 VIETNAM”, “NGƯỜI LÓT GẠCH” VÀ “VIETSTUDIES, là những nơi đã đưa tin chính thức về THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC CỦA CHÚNG TA . Tôi trân trọng đề nghị “BAUXIT1 VIETNAM”, “NGƯỜI LÓT GẠCH” VÀ “VIETSTUDIES” đưa tin rộng rãi càng sớm càng tốt nhằm giúp công luận tránh bị lừa bởi bứcTHƯ GIẢ MẠO nói trên.

Thân kính,

Tương Lai

Mình không đăng thư giả mạo vì sợ bẩn blog, ai muốn đọc hãy vào đây: Thư giả mạo!

Thư được dẫn theo blog NLG
Theo quechoa.vn